Con trai của Lâm Dã và Mạnh Nhất Minh tên là Mạnh Lâm, tên gọi thân mật là Nhạc Nhạc, đã hơn ba tuổi.
Cái tên này, Mạnh Nhất Minh đã nghĩ sẵn từ lúc Lâm Dã mang thai. Dù là trai hay gái, đều gọi là Mạnh Lâm, Nhạc Nhạc.
Mạnh Nhất Minh giải thích: “Anh thích mọi chuyện đơn giản. Tên con, cứ ghép họ của anh và em vào là xong.”
Mạnh Lâm có tính cách trái ngược hoàn toàn với An An, Mạnh Lâm cực kỳ hiếu động, nghịch ngợm. Thằng bé nhảy nhót lung tung, tháo cái này, phá cái kia. Một mình Nhạc Nhạc có thể làm ồn bằng bảy tám đứa trẻ cộng lại, ông Tống Hoài Khiêm đau cả đầu.
Tống Hoài Khiêm nghĩ, Lâm Dã hồi nhỏ đâu có như vậy, Mạnh Lâm chắc chắn là di truyền từ Mạnh Nhất Minh. Nghĩ tới đây, ông không vui trừng mắt nhìn Mạnh Nhất Minh một cái.
Mạnh Nhất Minh nhạy bén nhận ra ánh mắt của bố vợ. Hắn thầm kêu oan. Hồi nhỏ hắn đâu có quậy phá như vậy, cái tính hiếu động này, chắc chắn là di truyền từ Lâm Dã !
Lâm Dã rời đi khi Mạnh Lâm còn chưa đầy hai tuổi, cô ấy say mê công việc đến mức quanh năm suốt tháng chỉ về nhà ba tháng cuối năm. Công việc bệnh viện của Mạnh Nhất Minh vốn đã bận rộn, về nhà hắn còn phải kiêm nhiệm cả vai trò vừa làm cha vừa làm mẹ để chăm sóc con.
Dù có hơi mệt mỏi và đôi chút oán thầm, Mạnh Nhất Minh cũng chỉ có thể âm thầm thở dài. Hắn hiểu rõ Lâm Dã nhiệt huyết với sự nghiệp của cô.
Hơn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-den-thap-nien-70-treu-choc-pho-doan-truong-phuc-hac/2924687/chuong-992.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.