Hiện tại Lương Hữu Tiêu chính là bảo bối của lão thái thái bà ấy cũng là một người thông minh.
Vì thế bắt đầu cảnh cáo.
Trước tiên bà ấy tức giận liếc Lương Hữu Tiêu một cái, “Đi ra ngoài ở gì chứ, bọn họ mới là người phảiđi ra ngoài ở, cháu phải ở nhà với ta .”
Những người Lương gia khác: “……” Có lẽ bọn họ đều là nhặt được.
Lão thái thái lại nhìn cả gia đình nói: “Các ngươi cũng đừng ghen tị, đây chính là Quốc công gia cho phép Tiểu Lục làm buôn bán, nếu các ngươi muốn đi làm buôn bán, ta có thể nói với Quốc công gia, cũng tuyệt đố không ngăn cản các ngươi.”
“Tự mình không thể hạ mặt mũi làm chuyện mua bán này, cũng đừng nhớ thương tiền của thằng bé.”
“Về sau tiền mà Tiểu Lục buôn bán kiếm được, đều là của thằng bé, ai cũng không thể lấy, nếu không ta sẽ để cho Quốc công gia dùng gia pháp hầu hạ.”
Một đám kỳ cục.
Người Lương gia: “……” Lão thái thái thật là quá bất công.
Nhưng lại không dám nói gì.
Vốn dĩ còn nghĩ rằng tiền Lương Hữu Tiêu kiếm được, hẳn là quỹ chung của đại phòng, nhưng bị lão thái thái nói như vậy, hoàn toàn biến thành vật riêng của Lương Hữu Tiêu.
Trong lòng hai tẩu tẩu của Lương Hữu Tiêu đều không quá thoải mái.
Mẫu thân của Lương Hữu Tiêu thở phào nhẹ nhõm, bà cũng sợ tiền nhi tử kiếm được bị mấy người phòng khác lấy đi, cũng may có lão thái thái.
Ba nhi tử, tiểu nhi tử miệng ngọt nhất biết dỗ bà nhất, có thứ tốt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-khong-ta-tro-thanh-sung-the-cua-quyen-than/1195567/chuong-394.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.