Phụ thân cặn bã nghĩ cũng thật đẹp, tưởng rằng hòa hảo với mẫu thân hắn thì mối quan hệ người thân trước kia cũng sẽ không phải bị chặt đứt.
Về chút tâm tư này của phụ thân cặn bã thì hắn vẫn có thể thấy rõ ràng: “Có một số thứ, ông nghĩ cũng đừng nghĩ.”
Sắc mặt Tiêu Nguyên Thạch lại khó coi thêm vài phần, cái gì mà ông ta là hố lửa.
Có con trai như vậy, khó trách Khổng thị sẽ bị xúi giục đi ở chung cùng Nghệ Vương.
Ông ta trầm mặt hỏi: “Nếu mẫu thân ngươi đồng ý hòa hợp với ta thì sao?”
Ở trong lòng ông ta, Khổng Nguyệt Lan vẫn luôn là một thê tử đã từng toàn tâm toàn ý thích ông ta, hiền huệ dịu dàng và cái gì cũng đều suy nghĩ cho ông ta.
Tiêu Hàn Tranh nói đầy ẩn ý: “Nếu mẫu thân ta thật sự đồng ý, chúng ta đương nhiên sẽ không phản đối.”
Nếu phụ thân cặn bã tự tin như vậy, vậy thì cứ để cho đối phương tự mình đi rồi vấp phải trắc trở đi, nếu không thì ông ta thật sự là quá xem trọng chính mình.
Tiêu Nguyên Thạch nheo nheo mắt: “Được, đây chính là ngươi nói, sau này ngươi không được đổi ý.”
Tiêu Hàn Tranh gật đầu: “Ta tuyệt đối sẽ không đổi ý.”
Tiếp theo hắn lại thay đổi cuộc nói chuyện, nói: “Chẳng qua nếu ông dám dùng thủ đoạn xấu xa gì đó để đối phó với mẫu thân ta, ta tuyệt đối sẽ không để cho ông được sống tốt, cái chức phó đô đốc này của ông cũng đừng mong tiếp tục làm, cứ về quê mà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-khong-ta-tro-thanh-sung-the-cua-quyen-than/1196155/chuong-729.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.