Hạt đậu ném trực tiếp vào lửa sẽ nổ tung, ăn cũng khá thơm, thậm chí ném cả bông lúa vào cũng có thể nổ thành bỏng gạo.
Tuy nhiên, bông lúa rốt cuộc nhỏ, có thể sẽ bị cháy đen.
Lê Đại Mao và Lê Nhị Mao ban đầu không có hứng thú với đậu, nhưng khi Lê Thanh Chấp thực sự bắt đầu nướng, chúng liền thích thú, còn tranh nhau ăn, thậm chí ăn đến mức mặt mũi lem luốc.
Lê Thanh Chấp mỉm cười nhìn, cho dù chúng làm bẩn quần áo, hắn cũng không ngăn cản.
Trẻ con mà, phải hoạt bát một chút mới đáng yêu.
Nghĩ vậy, Lê Thanh Chấp lại ném một hạt đậu vào miệng.
Đậu hắn ăn là do Triệu Tiểu Đậu nhặt.
Triệu Tiểu Đậu dù sao cũng lớn tuổi hơn, nhặt được nhiều đậu nhất. Ban đầu nó muốn chia đậu cho Lê Đại Mao và Lê Nhị Mao, nhưng bị Lê Thanh Chấp ngăn cản.
Lê Thanh Chấp lấy đi một nửa số đậu trên tay nó, số còn lại để nó tự ăn, không cho phép nó mang đi cho Lê Đại Mao và Lê Nhị Mao.
Triệu Tiểu Đậu thấy vậy, lại đi nhặt thêm một ít đậu mang đến cho Lê Thanh Chấp.
Lê Thanh Chấp nhận lấy.
Ăn nhiều đậu sẽ bị đầy bụng, trẻ con ăn ít một chút thì hơn, hắn thì khác, ăn bao nhiêu cũng không sao!
Đậu này thật thơm!
Thấy Lê Thanh Chấp dẫn theo ba đứa trẻ ăn đậu, Lê Lão Căn thèm thuồng, nhưng không có cách nào gia nhập – răng ông không tốt, đã không thể nhai đậu được nữa rồi!
Cuối cùng Lê Lão Căn chỉ có thể lẩm bẩm vài câu:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-khong-thanh-nam-chinh-co-dai/2119958/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.