Mọi người đã đến đông đủ, tài xế khởi động xe, bắt đầu hướng về quán Lá Phong.
Họ ngồi trên một chiếc xe thương mại phiên bản dài hơn. Ngoài Thẩm Kỳ Nhiên và Lạc Na, trong xe còn có bảo tiêu cùng vài thành viên khác của Đảng Nhân Tộc. Vì có rất nhiều chỗ ngồi, mọi người đều tản ra.
Thẩm Kỳ Nhiên lấy cớ muốn nghỉ ngơi một lát, không ngồi cùng Lạc Na ở phía trước mà đi thẳng đến hàng ghế cuối cùng không có ai.
Thiệu Hành ngồi sát bên cạnh cậu. Hai người không thể nói chuyện, đành im lặng nắm tay nhau, thỉnh thoảng liếc nhìn đối phương. Thẩm Kỳ Nhiên trong lòng ngọt ngào lạ lùng, cảm giác như hai người họ đang là những học sinh yêu đương vụng trộm thời cấp ba: giáo viên đang giảng bài trên bục, còn hai người ở dưới lén lút nắm tay, nếu bạo gan hơn còn có thể làm vài động tác nhỏ khác…
Khụ khụ, dừng lại, dừng lại! Không thể để mấy lời của Lạc Na vừa rồi ảnh hưởng đến mình, mình là một người đàng hoàng tử tế!
Lòng bàn tay đột nhiên hơi ngứa. Thẩm Kỳ Nhiên quay đầu nhìn, Thiệu Hành đang dùng ngón tay viết chữ vào lòng bàn tay cậu, vẻ mặt hắn nghiêm túc vô cùng, nhưng nội dung thì…
— Sao lại đỏ mặt?
— Lại nghĩ đến anh sao?
Thẩm Kỳ Nhiên lập tức muốn rút tay ra, nhưng bị hắn nắm chặt không buông, thậm chí còn đưa lên miệng hôn một cái.
Thẩm Kỳ Nhiên: “!”
Thẩm Kỳ Nhiên căng thẳng liếc nhìn phía trước. Mọi người đều nhàn nhã ngồi trên ghế, hoặc ngắm cảnh ngoài cửa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-khong-thanh-phu-nhan-ac-doc-cua-nguyen-soai-tan-tat/2918070/chuong-236.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.