Vị ngoại nhân đảo mắt nhìn quanh, bất lực hỏi:
“Các người cười cái gì? Cười cái gì chứ?”
Hắn không hiểu vì sao họ cười nhạo. Sữa bò vốn là thứ ngon lành, từ nhỏ hắn đã uống.
“Chúng tôi từ bé đã uống thứ này rồi, rất bổ dưỡng, rất ngon.”
Lời vừa dứt, đám đông lại cười rộ lên. Một phụ nhân đứng khoanh tay trong đám người la lớn:
“Ối chà, bò là mẹ ngươi chắc? Ngươi uống sữa bò chứ không bú sữa mẹ à?”
Tiếng cười lại càng thêm ồn ào. Có kẻ chế nhạo:
“Uống sữa nên tóc mới vàng chóe thế kia hả? Hahaha...”
Tuy không hiểu hết lời họ nói, nhưng nhìn ánh mắt giễu cợt xung quanh, người ngoại quốc vẫn biết đó là lời ác ý. Hắn tức tối, còn chưa kịp mở miệng, thì chủ tiệm vừa đuổi hắn ra lại gắt gỏng:
“Cút đi! Ở đây chúng ta không uống sữa bò.”
Sắc mặt hắn tái nhợt. Hắn cần tiền gấp để đi tìm gia quyến, nhưng giữa tiếng cười châm chọc, hắn chỉ đành gượng gạo ôm lấy đôi bê con rời đi.
Chờ hắn đi xa, Tiểu Quả mới vội bước theo sau, gọi khẽ:
“Này, chờ một chút.”
Người ngoại nhân dừng lại, thấy một phụ nữ gầy yếu chạy tới, ánh mắt hắn lộ vẻ nghi hoặc.
“Này, mấy con bê này... bao nhiêu tiền?” – Tiểu Quả hỏi thẳng.
Trong thoáng chốc, gương mặt hắn sáng rỡ. “Cô muốn mua bê thật sao?” – lời nói ngắc ngứ, giọng lơ lớ, nghe rất buồn cười.
Tiểu Quả cố nén cười, khẽ gật đầu.
“Một lượng bạc thôi...” – hắn nói dè dặt, lại sợ nàng chê đắt. Liền vội vàng nói thêm – “Sữa bò tốt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-khong-toi-bong-co-chong-va-con-trai/2900292/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.