Trans và edit: Little Jasmine
Huyện lệnh Lưu ngồi trong cỗ xe đi đầu đoàn, theo sau là xe của Tiểu Quả. Chiếc xe chở quan tài đi cuối cùng. Hai hàng binh lính xếp dọc hai bên, và hơn mười người khác đi theo phía sau.
Cảnh tượng ấy khiến Tiểu Quả vô cùng kinh ngạc. Không ngờ cả đời này nàng lại có thể được đối đãi long trọng đến thế. Tất cả đều nhờ phúc của nhà họ Giang.
Nhớ lời dặn của Tần An Minh, Tiểu Quả rải chút vàng mã trong suốt quãng đường. Theo tính toán của y, chỉ cần nàng kiểm soát lượng vàng mã rải mỗi lần, số còn lại chắc chắn đủ dùng đến tận kinh thành, không cần dừng lại mua thêm.
Huyện lệnh Lưu ngồi vững trong xe, trong lòng vui sướng. Ông nghĩ sau khi hộ tống nàng đến kinh thành, không biết mình sẽ được ban thưởng gì. Có được thăng chức không? Dù không thăng chức thì cũng sẽ có lợi lộc khác.
Nghĩ đến đây, ông suýt nữa bật cười thành tiếng. Ông nhìn Tiểu Quả trong chiếc xe phía sau như nhìn Thần Tài vậy. Ông phải chăm sóc nàng thật cẩn thận. Tương lai của ông đều do nàng quyết định!
“Đi hỏi Giang phu nhân xem nàng ấy thấy thế nào. Có khó chịu không? Có cần dừng lại nghỉ ngơi không?”
Huyện lệnh Lưu vui vẻ ra lệnh. Công việc quan trọng nhất của ông lúc này chính là chăm sóc cho Tần Tiểu Quả, còn lại không quan trọng.
“Vâng!”
Tên lính kia lập tức chạy về cỗ xe phía sau và gõ nhẹ vào thành xe. Nghe tiếng động, Tiểu Quả vén rèm lên.
“Phu nhân đã thấy mệt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-khong-toi-bong-co-chong-va-con-trai/3000730/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.