"Còn đau không? " Giọng nói trầm ấm mang theo chút dịu dàng rơi vào tai Lý Nhã Kỳ.
"Không... không... " Cô lúng túng đáp lại.
Bách Dạ Hành thấy vậy liền nhíu mày: "Sao lại ấp úng như vậy, bụng vẫn còn đau phải không? Có cần tôi đưa em đi khám đại phu... à nhầm... đi khám bác sĩ không? "
Ai đó quen mồm nói sai.
Ôi ngượng quá!
"Không... không muốn... đừng đi bệnh viện... "Lý Nhã Kỳ căng thẳng quá nên không nghe được sai sót gì, vừa nghe hắn nói mấy từ cuối liền lập tức thất kinh.
Bách Dạ Hành nghe vậy cũng làm bộ không miễn cưỡng: "Tùy em, nhưng đau quá nhất định phải nói cho tôi biết."
Lý Nhã Kỳ ma xui quỷ khiến gật đầu cái rụp.
Bách Dạ Hành khóe môi giương lên nụ cười.
Không gian lập tức rơi vào trầm mặc.
Lý Nhã Kỳ không chịu nổi trầm mặc bèn lấy hết can đảm mà hỏi: "Đại thiếu, không phải ngài nói có chuyện gọi tôi sao? "
Bách Dạ Hành nghe vậy thuận miệng nói bừa: "À, Mẫn Mẫn nhờ tôi chăm sóc em."
Không ngờ Lý Nhã Kỳ vẫn tin sái cổ, gật đầu mấy cái.
"..." Bách Dạ Hành nín cười nói tiếp: "Với lại Tiểu Triệu có chút bận nên không đón em về được, vì vậy em đi xe của tôi, tôi đưa em về. "
"À, ra vậy. " Thỏ trắng nào đó sắp rơi vào miệng sói mà còn không biết, nghe vậy gật đầu lia lịa.
Họ Triệu nào đó lúc này đang chống lại ánh mắt soi mói của thiên hạ,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-nhanh-he-thong-nu-vuong-xin-dung-pha/146032/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.