Ánh đèn trắng bệch trong nhà vệ sinh bật sáng, chiếu rọi lên thi thể của Lý Phân Phân trong một tư thế kỳ quái.
Lý Phân Phân đã chết đuối.
Mái tóc dài mềm mại của cô giờ đã bị ngâm trong nước, rối bời thành từng lọn, trông như những xúc tu của một con bạch tuộc, giương nanh múa vuốt trong hỗn loạn, hoàn toàn mất đi vẻ suôn mượt thường ngày.
Hai tay cô bị trói ngược ra sau, cổ tay vẫn còn hằn rõ vết dây trói.
Thi thể cứng đờ, giữ nguyên tư thế đứng thẳng.
Một động tác cúi người bình thường, khi đặt lên cơ thể đã tắt thở, bỗng trở nên quái dị đến rợn người.
Khuôn mặt của cô úp xuống nước, bị mái tóc che phủ, khiến Lâm Hiến không thể nhìn rõ gương mặt của Lý Phân Phân lúc này ra sao.
Nhưng cậu có thể tưởng tượng được những gì cô đã phải trải qua – sự giãy giụa, nỗi tuyệt vọng và đau đớn.
Đó là cuộc chiến sinh tử giữa sự sống và cái chết.
Chắc hẳn, nó rất dữ dội.
Và cũng rất bi thương.
Chỉ nghĩ thôi cũng khiến lòng người muốn rơi lệ.
Lâm Hiến cảm thấy mình không phải kiểu người giỏi phá án trong tiểu thuyết trinh thám. Cậu chỉ có thể nhận ra rằng Lý Phân Phân đã bị người khác dìm chết.
Điều đáng nói là, điểm này ai cũng có thể nhận ra.
Cảm giác thất bại thoáng qua trong lòng cậu. Không kìm được, cậu ngước nhìn Thẩm Hạc đầy chờ mong.
Thẩm Hạc bắt gặp ánh mắt ấy, liền nắm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-nhanh-hoa-ra-toi-la-npc-o-vo-han-luu/1352983/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.