Ta dọn nhà phủ quan huyện vườn không nhà trống, về đến tướng quân phủ lại một mảnh hoang sơ y chang . Đến cả cửa lớn cũng lắc lư điêu tàn trong gió như bị bỏ hoang lâu năm. Lẽ nào đây là nghiệp quật?
Đương nhiên không phải !
Ngoài vị nữ hoàng đứng đằng sau một bên giật dây, một bên dung túng cho đám quan viên kia lộng hành ức hiếp nguyên chủ thì còn ai vào đây nữa. Còn việc đứa nào là người thực thi, hiện tại đi đánh một trận sẽ rõ.
"tướng quân, điều tra được rồi! Người của chúng ta hiện tại bị giam giữ trong Phủ Nhân Tông! "
"Các ngươi ở lại đây trông chừng,ta đi một mình! "
"Nhưng mà tướng quân, chúng ta muốn kề vai sát cánh cùng người ...."
Đi làm gì, lấn hết đất diễn của ta! Đánh không đã!
"các ngươi ở lại trông coi phủ đệ . Nếu không ta sợ ta đi một vòng về xong, đến phủ đệ cũng bị bọn hắn chiếm , thì chắc tối nay sẽ phải ra đường ở mất! "
"..."
...
Dưới Tông Nhân Phủ là một số quan quận, huyện, trấn, xã, nhỏ hơn quản lí và xử lý chuyện của người dân.
Liên quan đến quý tộc hoặc quan viên cao cấp thì đến Tông Nhân phủ xử lý. Được sự cho phép của nữ hoàng ,nơi nào cũng có thể vào, ai bọn họ cũng dám bắt .
Nếu là nguyên chủ, hoặc là người khác, giờ này chắc khóc lóc chạy đi tìm nữ hoàng đòi công đạo. Muốn đi tìm chứng cứ chứng chứng minh bản thân trong sạch để đòi đồ về.
Tới phiên chị gái ư? Phiền
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-nhanh-lu-khach-nghich-tap-chi-ki/2573312/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.