“Du” con ngựa sợ hãi ngẩng cổ hí vang, nhảy ra ngoài, xa phu không hề đề phòng bị ném ra khỏi xe ngựa. Xe ngựa bị nó kéo đến đụng trái đụng phải, giống như trong nháy mắt tiếp theo sẽ bị lật úp, nha hoàn trong xe ngựa va vào thành xe, kêu lên đau đớn.
Bất ngờ không kịp đề phòng, A Ngư cũng bị đập một cái vào đầu, đau đến mức ‘thần thanh khí sảng’, một tay nắm tay vịn, một tay đặt lên môi huýt sáo.
Trong xe ngựa vang lên tiếng huýt sáo cao thấp, con ngựa đang điên cuồng chầm chậm giảm tốc độ, dừng lại ở đường.
Giọng nói ra lệnh cho thị vệ lập tức cứu người vẫn còn vang vọng trong không khí, người chuẩn bị được cứu đã tự nhiên xuống xe, một bên vuốt ve bờm ngựa, một bên huýt sáo.
Những con ngựa nóng nảy bất an đã hoàn toàn bĩnh tĩnh lại, ngay cả những con ngựa bên phía Kim Ngô Vệ cũng không còn kích động nữa, Kim Ngô Vệ đang luống cuống ngồi trên lưng ngựa cũng thở phào nhẹ nhõm, nhìn tiểu cô nương trong màn mưa cách đó không xa.
Trong mắt Triệu Tông cũng tràn đầy kinh ngạc.
“Cô nương, cô nương.”
Hạ nhân của Tiêu gia sợ hãi chạy tới, giống như vừa mới tỉnh mộng, cả người ướt đẫm nước mưa và mồ hôi lạnh.
Kẻ thì mở ô, kẻ thì lau nước, kẻ thì nhận tội, rối loạn giống như ba trăm con vịt cùng đồng thanh nói.
“Tiêu cô nương có bị thương không?”
Triệu Tông đi tới.
“Đa tạ thái tử quan tâm, ta không sao, nhưng lại quấy nhiễu đến điện hạ.”
Nói xong,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-nhanh-nu-phu-khong-muon-chet/1765726/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.