"Tiểu Bạch, chúng ta kết hôn đi." Giọng của Hoắc Vân Sâm trầm thấp từ tính, lại ẩn chứa sự kiên định không thể lay chuyển.
Phó Bạch sững sờ nhìn anh, trong thoáng chốc không biết nên phản ứng thế nào.
Hoắc Vân Sâm cũng không giục cậu. Một lúc sau, hốc mắt Phó Bạch khẽ đỏ lên.
Hoắc Vân Sâm lập tức căng thẳng, đưa tay nâng mặt cậu lên, lo lắng hỏi: "Sao vậy em? Cảm thấy quá đột ngột à?"
Phó Bạch lắc đầu, rồi nhào vào lòng anh, giọng nghẹn ngào: "Không phải, chỉ là cảm thấy sống mũi hơi cay cay, lại có chút cảm động quá."
Từ khi đến thế giới này, cậu không có người thân nào, may mà vừa đến đã gặp được Tướng quân, có anh luôn bảo vệ, chăm sóc cậu. Nếu không cậu thật sự không biết phải làm sao.
"Đồ ngốc." Hoắc Vân Sâm dịu dàng xoa đầu cậu: "Sau này chúng ta sẽ là một gia đình thật sự, mãi mãi ở bên nhau."
Trong mắt Phó Bạch phủ một lớp hơi nước, cậu gật đầu thật mạnh: "Vâng."
Sau khi biết tin Phó Bạch mang thai, Tô Khê ôm đầu hét lên: "A a a, tôi đã bảo cậu cẩn thận rồi mà, cậu không chịu nghe lời tôi!"
Phó Bạch ngồi đối diện Tô Khê, áy náy gãi gãi má: "Xin lỗi, tôi đã gây phiền phức cho anh rồi."
"Cậu cũng biết là gây phiền phức rồi à?" Tô Khê giả vờ tức giận, thực ra cũng không tức giận đến vậy. Thấy Phó Bạch áy náy cúi đầu, hắn ta "chậc" một tiếng, rồi lại cười nói: "Ây da, đùa thôi mà, cậu có thai tôi vui còn không kịp, đây là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-be-meo-con-cua-tuong-quan-tan-tat/2997800/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.