Trần Tú Quyên hớt ha hớt hải chạy về nhà, đến cửa thì đụng phải Phùng Mai Hoa đang định ra vườn hái rau.
“Ối…” Phùng Mai Hoa bị ngã ngửa ra đất, đầu đập vào bậc cửa, đau đến hoa mắt chóng mặt.
Kết quả đợi mãi không thấy ai đỡ mình dậy, bà ta chỉ còn cách ôm đầu nhổ bọt, tức giận bò dậy: “Trần Tú Quyên, mày cái đồ sao chổi…”
Ngày thường nghe ông bà nội mắng người, Trần Tú Quyên rất sợ hãi, nhưng hôm nay nào còn tâm trí đâu mà sợ, cô ta cứ như có quỷ đuổi theo sau lưng.
Cô ta chạy như bay vào sân, rẽ vào căn phòng phía nam, trước khi Phùng Mai Hoa đuổi kịp đã đóng sầm cửa lại.
Phùng Mai Hoa lại bị cánh cửa gỗ bật ra, ngã dúi dụi xuống đất, miệng không ngừng kêu “ối giời ơi”.
Vương Đại Hoa nghe thấy tiếng mẹ chồng, cố gượng người bò dậy khỏi giường, hôm đó sau khi bị ngã xuống nước, bà ta cứ mặc nguyên bộ đồ ướt sũng, lại bị đánh cho một trận thừa sống thiếu chết, hôm qua lên cơn sốt cao, hôm nay nằm liệt giường cả ngày, cuối cùng cũng đỡ hơn một chút thì lại nghe thấy tiếng mẹ chồng ở ngoài cửa.
Nghĩ đến chuyện mình lừa lấy thư từ tay người đưa thư, sợ bị phát hiện, bà ta đành phải gắng gượng bò dậy.
Vừa ra khỏi phòng ngủ thì con gái đã lao đến, hai mẹ con cùng ngã lăn ra đất, Vương Đại Hoa còn chưa kịp mắng thì đã nghe con gái run rẩy nói: “Mẹ ơi, Thẩm Ngưng Sơ tìm được người nhà rồi, tiêu đời chúng ta
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-con-gai-chet-yeu-cua-thien-kim-that-trong-nien-dai-van/2765597/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.