Về thủ đô, lòng nóng như lửa đốt, Quý Yên Nhiên vội vàng đi tìm Chu Việt.
Chu Việt đang ở nơi đóng quân tại thủ đô.
Vì tính bảo mật trong công việc rất cao nên mỗi lần Quý Yên Nhiên muốn gặp anh ấy đều phải gọi điện trước.
Trông thấy người mà mình đang mong nhớ, những lời đã xếp sẵn trong lòng suốt dọc đường đi tới đây lại mắc kẹt, Quý Yên Nhiên không sao mở lời được.
Lên xe, Chu Việt định khởi động xe thì cô ấy đã ngăn lại.
“Chu Việt, em có chuyện muốn nói với anh.”
Chu Việt cười cười nhìn cô ấy: “Cô nhóc này hôm nay lại có ý đồ xấu gì à?”
Quý Yên Nhiên gượng gạo nở nụ cười: “Em đã nói với ba mẹ về chuyện của hai đứa mình.”
Chu Việt lập tức căng thẳng ra mặt: “Hai bác nói thế nào?”
DTV
Rốt cuộc anh ấy cũng nhận ra tinh thần của cô bạn gái mình không được tốt lắm.
“Ba mẹ em không phản đối, nhưng có việc này em đã nói dối anh từ lâu.”
Chu Việt thở ra một hơi nhẹ nhõm: “Chỉ cần đó không phải là sai lầm vi phạm nguyên tắc cơ bản thì anh không trách em đâu.”
Quý Yên Nhiên cắn môi, hít sâu một hơi rồi thú nhận:
“Thực ra ba em không phải cảnh vệ của Quý Học Nhai, ông ấy chính là Quý Học Nhai.”
Lúc trước chỉ là một lời nói dối vô tình thốt ra, hai năm sau, lời nói dối lại biến thành bumeran quay ngược lại chỗ cô rồi.
Nụ cười trên mặt Chu Việt cứng lại.
Quý Yên Nhiên cẩn thận nhìn anh.
“Em không cố
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-nu-chinh-trung-sinh-cuc-pham/2542204/chuong-723.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.