🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

“Đây là tầm quan trọng của danh tiếng đó, chị cả làm ăn một năm, tích góp được lượng khách quen cố định, về sau huyện ta phát triển đi lên cũng có thể mở rộng quy mô kinh doanh ra.”

Tống Thu Sinh nhún vai: “Huyện này? Chờ nó phát triển đi lên, chắc phải mấy chục năm nữa.”

“Chưa chắc, chưa biết chừng 20 năm nữa nơi này đã thay đổi chóng mặt rồi, anh nhìn thủ đô thay đổi từng ngày thì biết.”

Huyện cô thực ra cũng có điều kiện khá tốt, đường lớn thông bốn phương.

Chẳng qua chưa làm đường đẹp, đợi sau này xây dựng hoàn thiện, chắc chắn là một nơi có tiềm lực phát triển cao.

Trước mắt chưa có cao tốc, lái xe từ thủ đô về nhà mất đến mười mấy tiếng đồng hồ.

Đợi khi nào có cao tốc sẽ chỉ mất nửa thời gian đó thôi, nếu có tàu cao tốc với sân bay thì sẽ càng mau hơn.

Sáng hôm sau, Tống Xuân Hạ cùng chồng về nhà mẹ.

Hàn Dung đã từng gặp Tống Xuân Hạ, có ấn tượng rất tốt với cô gái nhanh nhẹn này, cảm thấy tính tình Tống Xuân Hạ hào sảng thoải mái, lanh lẹ dứt khoát, đúng chất con gái phương Bắc.

Bà rất thích cả hai cô con gái nhà họ Tống.

Cô lớn trưởng thành chu đáo, cô con gái nhỏ tinh tế săn sóc, không biết bà thông gia làm thế nào mà nuôi dạy ra hai cô con gái ngoan như thế.

Trong bữa cơm, mọi người mới nghe Tống Xuân Hạ thông báo một tin.

Năm sau ga tàu hỏa của huyện sẽ được cải tạo lại, nghe nói về sau mỗi ngày sẽ có hai chuyến tàu dừng ở ga này vài phút.

Tin này có lẽ chưa xác thực được, nhưng ga tàu của huyện được cải tạo là sự thực.

 

Mà đã cải tạo lớn, đương nhiên phải do có nhu cầu sử dụng, nếu tàu không ngừng thì cải tạo làm gì?

Bất kể tin này là giả hay thật, nếu bên trên đã ra thông báo cải tạo nhà ga thì hoàn toàn có thể chờ mong.

 

Quý Học Nhai lại hỏi địa điểm ga tàu, sau đó xác thực tin này.

“Tin này là thật đấy, trước khi tôi về hưu đã nghe người ta thảo luận về vấn đề này, nói là muốn thúc đẩy các thành thị quanh thủ đô cùng phát triển nhanh hơn.”

Tống Thời Hạ có thể dễ dàng bắt được tia vui sướng trong mắt anh chị mình.

Ga tàu ở huyện bắt đầu được dùng có nghĩa là về sau những nông sản nơi này có thể vận chuyển ra ngoài dễ dàng hơn rồi.

Sau bữa cơm, Tống Thu Sinh vội vã đi sang nhà ông hai bàn chuyện làm ăn.

Tống Thời Hạ với Quý Duy Thanh dắt hai đứa nhỏ đi dạo trong thôn.

Người trong thôn đều đã quen với Quý Duy Thanh, nhưng vẫn không ai dám tùy tiện tới hỏi chuyện, đó là giáo sư đại học đó, là người hết sức quan trọng.

Cũng có bác gái lớn tiếng nói về phía vợ chồng Tống Thời Hạ.

“Chồng Tiểu Hạ à, cậu có biết heo mẹ sinh con phải chăm sóc thế nào không?”

Tống Thời Hạ cất cao giọng đáp lời:

“Thím ơi, cái này thím phải qua nhà cháu hỏi đi, ba mẹ cháu năm nay vừa mới đỡ đẻ cho heo đấy, chứ bọn cháu thì không biết.”

Bác gái kia hỏi thế hoàn toàn cố ý làm khó mà thôi.

Bác ta từ bên thôn Trần Gia gả tới đây, vốn đã không hòa hợp với nhà họ Tống, vừa rồi cố tình làm khó con rể nhà họ Tống, người có tiếng là bằng cấp cao, nếu đến nuôi heo cũng không biết thì gọi gì là giáo sư.

 
Chương trước
Chương sau
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.