Diệp Phi một chân đá văng Hàn Nguyên Vũ: “Anh làm loạn cái gì vậy, nhanh đi đăng bài đi, thiếu một chữ tôi liền tính sổ với anh.”Sau đó lại quay đầu hỏi người kia: “Anh… tên là gì?”Người nọ cười nói: “Bành Thế, tôi tên Bành Thế.
Mỹ nữ cô muốn mua rượu sao? Ở chỗ tôi rượu nước nào, năm nào cũng có hết.”“Tôi ko mua rượu.” Diệp Phi xua tay, cầm một nắm cherry trên bàn đưa sang cho hắn: “Ăn trái cây nào, tôi muốn hỏi một chút, anh làm cái này một tháng kiếm đc bao nhiêu tiền? Thu nhập ổn định ko?”Hàn Nguyên Vũ lại thò đầu qua, miệng quang quác: “Diệp gia các người sắp phá sản à, mà cô cũng muốn đi bán rượu?”Người này thật là phiền.Diệp Phi ko muốn phản ứng với tên đó nữa, một chân đáp hắn ra xa.Bành Thế bị hai người họ làm mắc cười, thành thật trả lời: “Nghiệp vụ của tôi ở đây là tốt nhất, mỗi tháng có thể kiếm đc 3-4 vạn, nhưng cũng ko ổn định, vẫn có mùa ế và mùa cao điểm như thường.”Nhiều như vậy.Cũng như hôm nay bọn Hàn Nguyên Vũ mua mấy bình rượu giá trị xa xỉ, trừ bỏ chi phí cho mấy hộp đêm, phần trăm hoa hồng còn lại cũng vẫn rất khá.Diệp Phi không khỏi hiện ra thần sắc thất vọng: “Ai, con số đó, tôi không thuê nổi cậu rồi.”Bành Thế có thể dựa vào thực lực ở nơi như thế này hô mưa gọi gió.Anh ta liếc mắt một cái là có thể nhận ra thân phận của cô gái trước mắt, thấy cô đêm nay ra lệnh ở đây, còn bắt mấy tên tiểu gia này ăn trái
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-nu-phu-om-bau-bo-chay/211365/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.