Ánh mắt Lâm Thính khẽ lóe lên.
Đoạn Hinh Ninh cúi đầu, không nhận ra sóng ngầm giữa họ. Nàng ta ý thức được việc đi ra ngoài bằng xe ngựa phô trương đã gây ra tai họa, bèn vội vàng nhận lỗi: “Là lỗi của muội, muội không nên phô trương đi ra ngoài, để kẻ xấu có cơ hội.”
Đoạn Linh không nhìn Lâm Thính nữa, khẽ cười: “Lỗi là ở bọn chúng, muội không cần tự trách.”
Nàng ta ngẩn ngơ trước nụ cười của hắn, nhị ca của nàng thật sự rất đẹp trai. Đoạn Hinh Ninh không hiểu vì sao hắn lại làm Cẩm Y Vệ. Tiêu chuẩn của Cẩm Y Vệ không phải là phải là những người vạm vỡ, khỏe mạnh sao? Mặc dù thân thể hắn không gầy yếu, nhưng ở trong phủ lại rất gần gũi, không bao giờ lấy thân phận ra đè nén người khác. Nhìn thế nào cũng không giống một Cẩm Y Vệ. Mải suy nghĩ, ý thức của nàng ta lại bay bổng đi đâu.
Đoạn Linh lau vết m.á.u trên mũi đao, tra đao vào vỏ, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng: “Về thôi.”
“Anh không về cùng muội sao?”
Đoạn Linh bước ra ngoài: “Ta còn chút công vụ cần xử lý, đêm nay có lẽ không về phủ. Muội về thay ta chuyển lời với phụ thân và mẫu thân.”
Đoạn Hinh Ninh: “Vâng. Muội sẽ về cùng Lâm gia Thất cô nương, có bạn đường cũng vui hơn.”
Bước chân hắn khựng lại, ngón tay lại vô thức v**t v* chuôi Tú Xuân đao bên hông. Hắn không quay đầu lại, giọng nói bình thản: “Sao muội lại tin tưởng nàng ta như vậy?”
“Nàng ấy thật lòng đối tốt với
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-nu-phu-truyen-cao-h/2861914/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.