Mỗi khi không vui, Lâm Thính lại thích đóng cửa, sờ vào đống vàng bạc nàng đã vất vả tích cóp. Đào Chu đã quen với điều đó, còn chu đáo giơ đống vàng lên cho nàng sờ từng món: “Thất cô nương còn chuyện gì phiền lòng sao?” Qua lần náo loạn này, Lâm Tam gia trong thời gian ngắn sẽ không tìm Lâm Thính gây phiền phức nữa.
Suy nghĩ của nàng vẫn còn rối bời. nàng rút tay khỏi đống vàng, không trả lời thẳng câu hỏi của Đào Chu, chỉ nói: “Ta muốn lén ra khỏi phủ.”
Lâm Thính đột nhiên nhảy dựng lên đòi ra ngoài, Đào Chu nhất thời không theo kịp: “Người muốn ra phủ ạ?”
“Đúng vậy,” nàng cúi người mang giày.
Đào Chu không đồng tình: “Hiện giờ người đang cáo bệnh, nếu để Tam gia phát hiện ra ngoài, lại không thoát được một trận phạt, thế chẳng phải tự rước khổ vào thân sao? Nếu không phải việc gấp, người đợi vài hôm nữa rồi hẵng đi.”
Lâm Thính mở tủ, lấy ra một bộ y phục, rồi soi gương trang điểm ngụy trang một chút. Nàng có một bộ lý lẽ riêng: “Không để cho ông ấy phát hiện là được, sẽ không sao đâu.”
Biết không thể lay chuyển được Lâm Thính, Đào Chu thở dài bất lực, chỉ có thể tìm cách che chắn cho nàng.
Đào Chu vẫn lo lắng dặn dò: “Thất cô nương, người nhất định phải về trước khi trời tối. Nghe nói dạo gần đây có loạn đảng xâm nhập thành, lệnh cấm đi lại vào ban đêm càng nghiêm ngặt. Nếu bị bắt thì không phải chuyện đùa đâu.”
Việc kinh doanh của nàng đã bắt đầu từ một năm trước.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-nu-phu-truyen-cao-h/2861916/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.