Đào Chu nghe Lâm Thính phủ nhận, tâm trạng cũng yên ổn hơn một chút: "Đã khuya rồi, Thất cô nương nghỉ ngơi sớm đi ạ."
Gối mềm, chăn ấm, Lâm Thính vùi đầu vào, hít một hơi thật sâu, ném nhiệm vụ "hôn Đoạn Linh" sang một bên. Mặc kệ chuyện gì xảy ra, nàng cũng không thể thay đổi thói quen ăn no ngủ sớm, dậy sớm của mình.
Nhiệm vụ gì đó, cứ coi như đang chơi game mà vượt ải là được, kỹ năng vượt ải là quan trọng nhất.
Gói quà lớn sẽ là gì nhỉ?
Lâm Thính lại phát động chức năng "đặt lưng là ngủ", ngủ thiếp đi trong tư thế úp mặt vào gối, giống như một con rùa đen. Vẫn là Đào Chu lo lắng nàng ngủ như vậy sẽ khó thở, nên đã lật nàng lại.
Dù Lâm Thính muốn coi những nhiệm vụ này như trò chơi để vượt qua, nhưng nàng vẫn có chút buồn bực. Thế là nàng "bỏ bê" mọi thứ mấy ngày, không ra khỏi cửa, ăn no rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn, còn béo lên mấy cân.
Sáng sớm ngày thứ ba, Lâm Thính lại một lần nữa bị Lý thị nhéo tai lôi dậy.
"Nương, đau!"
"Đau đau đau, đau c.h.ế.t ngươi luôn đi, cho chừa cái tật lừa dối ta." Mấy ngày trước Lý thị chưa đạt được mục đích, sao có thể bỏ qua. Bà cứ tâm niệm phải có kết quả. Trời chưa sáng đã đến Thính Linh viện.
Trong tay bà cầm cuốn sổ nhỏ, suýt nữa dí vào mặt Lâm Thính, vừa dọa vừa dụ dỗ: "Lâm Nhạc Duẫn, nếu ngươi không chọn một người trong này để gặp mặt, thì hôm nay đừng hòng ra khỏi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-nu-phu-truyen-cao-h/2861951/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.