Sau khi giáo dục phê bình kết thúc, Chu Diệu và những người khác được yêu cầu viết bản kiểm điểm, sau đó liền thả người ra.
Ôn Duyệt nhìn về phía ba người Chu Diệu, tầm mắt nhìn vết thương trên mặt bọn họ đảo hai vòng, banh khuôn mặt nhỏ hỏi: “Cho nên bây giờ các anh định làm gì, trực tiếp về nhà?”
Nhậm Nghiệp Lương sờ sờ vết thương trên mặt, đau đến ngao một tiếng: “Cứ như vậy trở về, bà nội khẳng định sẽ hỏi, chúng ta nên nói sao đây.”
Ôn Duyệt: “Đó là việc của các anh, như thế nào, trước khi đánh nhau sao không suy nghĩ lấy cớ gì để lừa gạt qua?”
Giọng điệu này……
Nhậm Nghiệp Lương liếc nhìn Chu Diệu, nháy mắt: Anh, anh nói đi.
Chu Diệu chỉ coi như không nhìn thấy ánh mắt của Nhậm Nghiệp Lương, giơ tay sờ sờ chóp mũi, hạ giọng nói: “Em có trở lại trường học không?”
Ôn Duyệt banh mặt không đáp.
“Về nhà trước đi, nói với bà nội là chúng ta không cẩn thận bị té ngã.” Chu Diệu nói xong duỗi tay muốn nắm lấy tay Ôn Duyệt nhưng bị cô né tránh, xoay người cũng không nhìn ba người bọn họ, đi tuốt ở đàng trước.
Nhậm Nghiệp Lương đi tới nói: “Anh, anh trở về dỗ dành chị dâu thật tốt đi.”
Phương Thạch Đào yên lặng gật đầu.
Chu Diệu: “…… Còn cần chú nói sao?”
Ba người liền như vậy đi theo phía sau Ôn Duyệt, mỗi người đều ủ rũ cụp đuôi, như là một chú chó bị chủ nhân hung hăng phê bình một trận.
Về tới nhà, trong sân im ắng, lúc này bà nội
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-phu-nu-phao-hoi-trong-nien-dai/1732856/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.