Khoảng 6 giờ, ba người Chu Diệu mới về đến nhà.
Ôn Duyệt đã đốt bếp lò chuẩn bị xong nước lẩu, nghĩ đến bà nội Phương tuổi lớn, cô chỉ thả một chút ớt cay, nghĩ chờ lát nữa nếu ai thích ăn ớt thì cho thêm vào nước chấm là được.
Mùi hương của nước lẩu lan tỏa trong sân nhỏ.
Nhậm Nghiệp Lương vừa vào cửa liền điên cuồng hít hít cái mũi: “Thơm quá!”
“Đã về rồi?” Tầm mắt của Ôn Duyệt dừng ở trên người Chu Diệu, “Vừa đúng lúc, đi rửa tay chờ lát nữa là có thể ăn.”
Bếp lò đặt ở bên cạnh bàn, trên bàn bày đầy một đĩa lại một đĩa đồ ăn. Trước tiên Ôn Duyệt thả khoai tây và một ít thịt vào trong nồi, cô cầm chén pha nước chấm: “Có cần tôi giúp mọi người pha nước chấm không?”
“Muốn muốn muốn, cảm ơn chị dâu ~” Nhậm Nghiệp Lương cười hì hì đồng ý.
Ôn Duyệt: “Không có gì, cho ớt nhiều hay ít? Nước lẩu này không cay lắm.”
“Cho nhiều một chút.”
Chu Diệu rửa tay sạch sẽ, vào nhà từ trong tủ lạnh lấy ra mấy chai nước ngọt ướp lạnh, là anh cố ý mua về làm lạnh, chỉ để buổi tối lúc ăn lẩu thì uống.
“Để em, vẫn là Diệu ca nghĩ đến chu đáo, còn có nước ngọt uống!” Nhậm Nghiệp Lương vội vàng chạy qua giúp đỡ lấy nước ngọt.
Chu Diệu thấp giọng nói: “Tủ lạnh vẫn còn, uống xong tự mình đi lấy.”
Nước lẩu sôi sùng sục, các nguyên liệu được cho vào bên trong trôi lềnh bềnh, bọt khí bắt đầu nổi lên.
Ôn Duyệt: “Có thể ăn rồi.”
Bởi vì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-phu-nu-phao-hoi-trong-nien-dai/1732867/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.