Ôn Hiểu Ngọc đã từng cho rằng anh đối với ai cũng đều như vậy, nhưng bây giờ anh lại đối với Ôn Duyệt lộ ra vẻ mặt dịu dàng như vậy!
Dựa vào cái gì!
Cô ta rốt cuộc so với Ôn Duyệt kém ở chỗ nào? Không được, nhất định không thể để cho Ôn Duyệt sống thoải mái!
……
“Chị dâu, tan học rồi!”
Vừa mới bước vào sân liền nghe được tiếng của Nhậm Nghiệp Lương, anh ta và Phương Thạch Đào đang sắp xếp lại giỏ đựng trang sức, lải nhải: “Hôm nay lúc ra ngoài gặp được mấy nữ công nhân nhà máy ở huyện thành, bọn họ hỏi em có còn bán vòng cổ gì không, cho nên ngày mai em định để Diệu ca bày quán ở phố Nam, đúng lúc ngày mai là ngày họp chợ.”
Ôn Duyệt mỉm cười: “Đều được nha, tùy các anh xem xét, vất vả rồi.”
Nhậm Nghiệp Lương cợt nhả nói: “Chỉ cần chị dâu có thể làm cơm cho em ăn, dù vất vả cũng đáng giá!”
Chu Diệu đi qua giơ tay vỗ mạnh trên đầu Nhậm Nghiệp Lương hai cái: “Nằm mơ mà ăn đi, đủ rồi.” Vợ của anh mỗi ngày đi học cũng đủ mệt mỏi, còn muốn vợ anh xuống bếp nấu cơm cho bọn họ ăn? Đang mơ đẹp gì vậy.
“Ai nha, em chỉ là thuận miệng nói thôi.” Nhậm Nghiệp Lương cũng phản ứng lại, vui cười vỗ vỗ miệng mình, “Chị dâu đừng lo lắng, nghỉ ngơi thật tốt, thi đậu đại học! Đến lúc đó em ra ngoài là có thể nói với người ta, chị dâu của em chính là sinh viên, rất giỏi!”
Nhậm Nghiệp Lương thật sự rất biết ăn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-phu-nu-phao-hoi-trong-nien-dai/1732872/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.