“Có phải chân tê rồi không?” Ôn Duyệt có chút ngượng ngùng.
Chu Diệu mím môi lắc đầu cười: “Với trọng lượng này của em giống như không có vậy.”
Ôn Duyệt sờ sờ mặt: “Em hẳn là đã béo lên vài cân.”
Sau khi gả cho Chu Diệu mỗi ngày cô đều được ăn thịt, dinh dưỡng cũng được duy trì, thịt trên người cũng nhiều lên, Ôn Duyệt suy đoán mình hiện tại hẳn là được 80 cân..
“Béo chỗ nào?” Chu Diệu nhíu mày nhìn qua, từ trên xuống dưới đánh giá vài vòng, vô cùng khẳng định: “Không béo, rất gầy, vẫn là ăn thêm nhiều một chút mới tốt.” Anh cần phải đem cô vợ nhỏ nuôi đến trắng trẻo mập mạp.
Ôn Duyệt đồng ý.
Lúc này trời vừa tờ mờ sáng, trên đường phố huyện thành không ít người lui tới, phần lớn là công nhân nhà máy mặc quần áo lao động. Hai bên còn có những quầy hàng bán các loại đồ ăn sáng, từng làn khói trắng từ các quầy hàng bay ra.
Ôn Duyệt tò mò nhìn cảnh tượng trước mắt.
Không có nhà cao tầng, cao nhất là tòa nhà ba tầng, phần lớn vẫn là nhà trệt một tầng. Trên những bức tường xám trắng sơn đỏ được viết những câu trích dẫn đầy cảm hứng, không có xe hơi, ngẫu nhiên có thể nhìn thấy mấy chiếc xe đạp 28 Đại Giang ở phía trước.
Cảm giác của thời đại ập vào trước mặt.
“Bây giờ chúng ta đi đâu?” Ôn Duyệt hỏi.
Chu Diệu: “Đi nhà ga.”
May mà vị trí của bọn họ cách nhà ga cũng không xa, đi bộ khoảng mười phút liền tới.
Nhà ga rất nhỏ, chỉ có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-phu-nu-phao-hoi-trong-nien-dai/1732898/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.