Một loạt giọng nói đồng thanh vang lên:
“Rõ!”
Cảnh sát Trương gật đầu, ra lệnh:
“Xuất phát!”
Bên ngoài, sương mù dày đặc phủ kín cả con đường dẫn vào thôn.
Ánh trăng mờ nhạt lấp ló sau những cụm mây, chiếu xuống những bóng người lặng lẽ di chuyển trong đêm.
Tất cả các cảnh sát đều mặc áo chống đạn, tiến vào thôn Thạch Đầu theo kế hoạch đã đề ra. Họ chia thành nhiều nhóm, nhanh chóng vào vị trí.
Ninh Vân Dương trao đổi ánh mắt với Tiểu Lâm, sau đó khẽ chỉ tay về phía kho thóc nằm không xa.
Tiểu Lâm hiểu ý, gật đầu rồi bước nhanh đến đó, mở cửa một cách dứt khoát.
Những cảnh sát còn lại căng thẳng quan sát xung quanh, đề phòng bất trắc.
Ninh Vân Dương lấy chìa khóa đã chuẩn bị trước, mở khóa cửa tầng hầm rồi nhanh chóng bước xuống. Tiểu Lâm theo sát phía sau.
Chỉ một lát sau, họ đưa được Tiểu Dung lên.
Khoảnh khắc chạm vào không khí tự do, cơ thể gầy yếu của cô run lên. Đôi mắt hoe đỏ, nước mắt lặng lẽ chảy xuống má.
“Suỵt.”
Ninh Vân Dương đột nhiên nhíu mày, cảnh giác lắng nghe động tĩnh xung quanh.
Ngay sau đó, một giọng nói quen thuộc vang lên:
“Mấy người là ai?”
Cả hai quay phắt lại, chỉ thấy Tôn Hồng Phi đang đứng cách đó không xa, ánh mắt lạnh lẽo chiếu thẳng về phía họ.
Không thể chần chừ thêm, Ninh Vân Dương siết chặt cánh tay quanh người Tiểu Dung, nhanh chóng kéo cô rời đi.
Nhìn thấy ba người họ bước ra từ kho thóc, vẻ mặt Tôn Hồng Phi thoáng chút bàng hoàng, nhưng chỉ trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/1875193/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.