Buổi chiều 3 giờ, Trình Quý Thanh theo định vị đi thẳng đến công trường của khu vui chơi.
Một vài quản lý của Trình thị đứng bên vệ đường che ô chờ cô, một phần vì thân phận của cô, và tất nhiên cũng vì quyền thế từ Trình Cảnh.
Từ sau lần ở bệnh viện, Trình Cảnh đã ít liên lạc với cô hơn, nhưng vẫn luôn quan tâm đến cô em gái này. Trước khi cô đến đây, cô ấy còn nhắn tin nhắc cô chỉ cần xem qua một chút là được, đừng ở lại quá lâu.
Thời tiết như thế này, ở ngoài quá lâu quả thực rất dễ bị cảm nắng.
Trình Quý Thanh xuống xe, nhận chiếc ô từ một trong những người quản lý, nghe họ nói: "Bạch tổng đã đến rồi, đang xem ở bên trong."
Trình Quý Thanh nhìn theo hướng mà người quản lý chỉ, thấy Bạch Tân đứng ở ngoài công trường không xa, đang nói chuyện với người bên cạnh. Có người đứng bên che cho cô ấy một chiếc ô đen, che khuất nửa gương mặt.
Bộ váy dài màu xanh lục thẫm, dáng người yêu kiều, giữa đống đổ nát xám trắng xung quanh, tạo nên vẻ đẹp vừa sắc sảo vừa mỏng manh.
Có lẽ có ai đó đã nói gì với cô ấy, Bạch Tân quay đầu nhìn sang.
Ánh mắt ấy lạnh lùng đến lạ thường, dù có người ngoài ở đó, thì cũng vẫn quá lạnh nhạt.
Trình Quý Thanh thầm nghĩ, ánh mắt này cứ như người ngủ xong là đi không phải Bạch Tân, mà là cô vậy.
Không thể hiểu nổi.
Trình Quý Thanh cùng những người của Trình thị tiến lên, chào hỏi: "Bạch tổng đến sớm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-tra-a-danh-dau-chi-dai-tuy-dep-ma-dien/3010897/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.