Khi nhìn thấy chiếc vòng ngọc, phản ứng đầu tiên của Trình Quý Thanh là nhớ lại khung cảnh đỏ rực, ngột ngạt và nóng cháy, nơi một người phụ nữ đã vươn tay về phía cô, ôm lấy cô từ đám lửa lao ra ngoài.
Nói chính xác hơn, là ôm nguyên chủ ra ngoài.
Trình Quý Thanh chạm vào vết nứt trên chiếc vòng, tim đập thình thịch, rồi nhìn về phía Bạch Tân đang ngủ không yên ổn trên giường. Trong thoáng chốc, cô như bị cuốn vào một trạng thái ngừng đọng, nhận thức trôi tuột vào một thứ gì đó giống như một đường hầm đen đặc – nơi mà cô từng thấy trong những mảnh vụn của giấc mơ.
Chỉ trong tích tắc, Trình Quý Thanh lại trở về cảnh tượng của 15 năm trước trong đám cháy...
Cô vẫn nằm bò trên sàn, lần này thời gian diễn ra sớm hơn – ngọn lửa chưa bùng lên dữ dội như những lần trước.
Quan sát xung quanh, cô nhận ra đây là một căn phòng nhỏ như kho chứa đồ, có hai cánh cửa trước sau, lửa bắt đầu cháy từ cánh cửa sau.
Cảnh tượng dường như gợi lại ký ức trong cô – đây có vẻ là một biệt viện nào đó của nhà họ Trình, cánh cửa sau thông với căn bếp bên cạnh.
Nhưng tại sao cô lại ở đây thì cô vẫn chưa nhớ ra.
Ngọn lửa và khói lan rất nhanh, chẳng mấy chốc đã bao trùm căn phòng. Trình Quý Thanh thầm biết rằng đây chỉ là một ký ức ẩn sâu đang được khơi gợi lại, nhưng cảm giác lo sợ và ngạt thở vẫn chân thực đến rợn người.
Khói đậm đặc len vào
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-tra-a-danh-dau-chi-dai-tuy-dep-ma-dien/3010902/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.