Nhà Bạch Tân có bàn ăn dành cho bốn người, phía trên trải khăn màu vàng nhạt. Trình Quý Thanh chia đều hai phần cháo vừa được giao đến, rồi ngồi bên bàn chờ.
Không gian vốn đã không lớn cho nên tiếng nước từ phòng tắm vọng ra càng thêm rõ ràng.
Âm thanh nước chảy không đều, tựa như một bản nhạc có nhịp điệu.
Có đôi lần Trình Quý Thanh thất thần, nhưng chút đạo đức trong cô lại kìm những suy nghĩ 's*c t*nh' xuống.
Cô ép bản thân phải nghĩ về chuyện khác, nhưng đầu óc lại quay về với nụ hôn vừa rồi giữa cô và Bạch Tân.
Trình Quý Thanh mím môi, vẫn còn hơi tê tê, nhớ lại khoảnh khắc sau khi Bạch Tân rời khỏi nụ hôn, khuôn mặt và ánh mắt ửng đỏ. Chẳng bao lâu sau, vì kiệt sức mà Bạch Tân khuỵu xuống, tựa vào lòng cô.
Hơi thở gấp gáp phả lên xương quai xanh qua lớp vải...
"Đến giờ rồi phải không?" Bạch Tân khàn giọng hỏi.
Trình Quý Thanh làm bộ nghiêm túc, cầm điện thoại từ sau lưng Bạch Tân, xem cũng không xem, đáp: "Đến rồi."
Thực ra không phải đến, mà là đã quá giờ từ lâu.
Sau này khi nghĩ lại ngày hôm đó, Trình Quý Thanh mới cảm thấy dường như đây là một điềm báo, ngay từ lần đầu tiên, hai người họ đã chẳng tuân thủ quy tắc nào cả.
Giữa cô và Bạch Tân, quy tắc vốn chỉ để phá vỡ.
Bạch Tân bước ra khỏi phòng tắm, không mặc váy ngủ như thường lệ mà thay vào đó là một chiếc áo phông dài màu trắng. Dưới áo là đôi chân thon thả, mịn màng như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-tra-a-danh-dau-chi-dai-tuy-dep-ma-dien/3010903/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.