Tai thính như mèo, Tả Dữu lập tức đứng dậy khi nghe thấy:
“Tôi đây!”
Cô vui vẻ chạy ra cửa, nhìn thấy đồ mình mua đã đến, gương mặt nhỏ nhắn tràn ngập hân hoan.
Anh shipper trẻ thấy Tả Dữu thì vô cùng xúc động:
“Dạ, chào cô Tả Dữu, đây là đồ của cô. Phiền cô kiểm tra giúp ạ.”
Tả Dữu liếc sơ qua là xác nhận hết, mỉm cười cảm ơn anh shipper.
Anh shipper cười ngại ngùng lắc đầu, sau đó đỏ mặt nhìn cô, lắp bắp:
“Cô… cô Tả Dữu, em là fan cô! Có thể xin chữ ký không ạ?”
Sau vụ bị fan vây quanh ở nhà ăn lúc trưa, Tả Dữu đã có chút quen với tình huống này, cô thoải mái ký tên cho anh shipper.
Anh chàng rời đi mà người như bay, trong lòng hò reo:
Nữ thần vừa xinh đẹp, vừa thân thiện lại không làm giá, tuyệt vời quá đi mất!
Động tĩnh ngoài cửa khiến mấy người trong biệt thự chú ý, đợi anh shipper rời đi, Lưu Duyệt cũng tiến đến xem.
Nhìn đống đồ Tả Dữu mua, Lưu Duyệt trợn mắt há hốc mồm:
“Cậu… mua nhiều vậy luôn á?”
“Nhiều hả?” – Tả Dữu ngơ ngác – “Thật ra mình còn nhiều món chưa đặt nữa, mà mai về rồi, sợ không mang nổi thôi.”
Lưu Duyệt muốn nói: cậu bây giờ mớ này là cũng mang không nổi rồi đó!
Nhưng chưa kịp phản ứng, Tả Dữu đã lôi vài hộp ra từ trong đống đồ và đưa cho cô:
“Nè, mình tặng cậu đó! Hôm qua cậu nói thích đồ trang sức
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-tra-xanh-phan-dien-cong-chua-khong-ngan-mot-ai/2847429/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.