Phục vụ đi ngang qua còn nhiệt tình hỏi cô có cần giúp gì không, cô chỉ cười trừ, bảo đang chờ người.
Khổ nỗi, khách trong tiệm có không ít người thấy cảnh vừa rồi cô bị chặn ngoài cửa, giờ vẫn còn ngoái đầu nhìn cô đầy tò mò.
Lan Thanh Vũ cúi đầu che giấu ánh mắt lạnh lùng — vừa mất mặt vừa ức chế.
May mà giây sau cửa mở, cô vội điều chỉnh lại cảm xúc, nở nụ cười rạng rỡ.
“Tả sư huynh!”
Tả Dục Thăng hơi nhíu mày, không quen kiểu thân thiết lố lăng này nên dứt khoát cắt lời:
“Đừng gọi tôi là sư huynh, cứ gọi là Tả luật sư. Không biết Lan tiểu thư có việc gì gấp? Có liên quan đến hợp tác với giáo sư Nghiêm không?”
Lan Thanh Vũ khựng lại.
Cô không ngờ thái độ của anh lại lạnh lùng như vậy.
Lạnh đúng nghĩa.
Ánh mắt anh nhìn cô xa lạ, xa cách, kiểu như... không quen.
Không thể nào!
Rõ ràng hôm qua anh còn giúp cô tạo áp lực với ekip chương trình để tăng cường bảo vệ cho khách mời mà?
Cô nghĩ nghĩ, rồi tự an ủi: chắc là vì ở chỗ đông người, anh ngại bày tỏ quá rõ.
Lan Thanh Vũ đảo mắt quan sát xung quanh — quả nhiên, có vài người đã nhận ra Tả Dục Thăng và đang nhìn qua đây.
Tả Dục Thăng cũng thấy, sắc mặt càng lúc càng lạnh.
Thấy Lan Thanh Vũ vẫn chưa chịu lên tiếng, anh buộc phải nhấn mạnh:
“Lan tiểu thư, rốt cuộc cô có chuyện gì?”
“À…
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-tra-xanh-phan-dien-cong-chua-khong-ngan-mot-ai/2847438/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.