Tôi cuối cùng chống đỡ không nổi, Tương Thiên kiếm “keng” một tiếng ngã trên mặt đất, tôi cũng vô lực nằm trên đất. Tôi nắm chặt nắm tay, mạnh mẽ đập trên đất, lại miễn cưỡng muốn cầm kiếm lên, tay lại run rẩy, làm sao cũng nắm không được !
Tôi chưa từng khao khát như vậy – khao khát Minh sát ở bên cạnh tôi, tôi lại tự cười mỉa mai, Minh Sát mới bị tôi đâm bị thương, làm sao có thể xuất hiện trước mặt tôi. Hơn nữa nếu xuất hiện, hắn có thể sẽ giết tôi.
Toàn thân đau như bị hàng vạn con trùng cắn ! Đau không muốn sống ! Tôi muốn hủy diệt tất cả mọi người ! Tôi muốn nhìn thấy máu tươi nhuộm đỏ cả trời ! Tôi muốn nhìn thấy từng người một chết trong tay tôi ! Tôi muốn kiếm của tôi hoàn thành tất cả mọi việc, nhưng thế nào cũng nắm không được !
Tôi điên cuồng cười lớn, lại phát hiện có dịch thể lạnh lẽo ướt đẫm cả mặt, còn bởi vì đau đớn mà đổ mồ hôi.
Là lệ sao ?
Tôi điên cuồng cười lớn và trào phúng, thanh âm không tự giác mang theo tiếng khóc thút thít.
“Thiên Vẫn !”
Trong mơ hồ có ai đang gọi tôi sao ?
Tôi không còn sức để phân giải nữa, toàn thân bởi vì đau đớn kịch liệt mà nằm trên mặt đất.
Có khí tức lạnh lẽo truyền tới, sau đó tôi cảm thấy một đôi tay mạnh mẽ đỡ tôi từ dưới đất lên, vội vã ôm tôi vào lòng ! Khi tiếp xúc da thịt, là một cảm giác lạnh giá.
Có một vài sợi tóc rơi trên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thoi-khong-tu-la-chi-nu/1167022/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.