Sở Tương lén nhìn người khác rồi bị bắt quả tang, cô đứng bên ngoài rất lúng túng, không biết có nên đường hoàng bước vào hay không, cho đến khi Cố Hành dịu dàng gật đầu chào hỏi, cô mới đành phải cứng đầu đi vào từ cửa nhà hàng.
Tô Nhuyễn Nhuyễn vừa nhìn thấy Sở Tương đã đề phòng toàn thân, dường như đã bước vào giai đoạn ứng phó với địch, đang phòng bị Sở Tương sẽ làm điều gì không tốt.
Sở Tương coi như không nhìn thấy Tô Nhuyễn Nhuyễn, mà hướng về phía Cố Hành lộ ra nụ cười rạng rỡ: "Anh Cố, buổi tối tốt lành."
Cố Hành đứng dậy, anh cao lớn, có lẽ là do ánh đèn ấm áp mang đến ảo giác, dường như khí chất xa cách của anh bớt đi một phần: "Buổi tối tốt lành, cô Sở."
Sắc mặt Tô Nhuyễn Nhuyễn vô cùng căng thẳng: "Cô đến đây lại muốn làm gì?"
Ban ngày, Trần Uyển Nhu đã đến đây tìm Tô Nhuyễn Nhuyễn, Tô Nhuyễn Nhuyễn đã mặc định là Sở Tương giở trò quỷ ở phía sau, nếu không sao Trần Uyển Nhu có thể đến nhà hàng, chỉ trích cô ta là tiểu tam trước mặt nhiều người như vậy được?
Sở Tương còn chưa mở miệng, ngược lại Cố Hành đã lên tiếng trước: "Đây là nhà hàng, người đi vào đều là khách hàng."
Ý trong lời nói, chính là Tô Nhuyễn Nhuyễn có tư cách gì ở đây chê bai khách hàng chứ?
Tô Nhuyễn Nhuyễn thật sự bị nghẹn họng trước lời nói nhẹ nhàng của Cố Hành.
Sở Tương ngẩng đầu lên nhìn Cố Hành.
Vẻ lạnh lùng giữa hai hàng lông mày của anh vẫn còn,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-vao-truyen-nguoc-cu-roi-bi-boss-phan-dien-bam-dinh-khong-ngung/2798897/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.