Mạnh Thất Nguyệt là cô cả của nhà họ Mạnh. Từ mẫu giáo đến trung học, cô ấy và Sở Tương đều học cùng lớp. Giờ lên đại học, họ vẫn là bạn học, chỉ khác ngành — Sở Tương học Ngôn ngữ và Văn học Trung Quốc, còn Mạnh Thất Nguyệt học ngành Đạo diễn Sân khấu - Điện ảnh.
Người ngoài nhìn vào thì nghĩ họ là bạn thân từ nhỏ cùng lớn lên, nhưng thực tế thế nào thì chỉ có họ mới rõ.
Họ không cần đến các anh chị khóa trên nhiệt tình dẫn đường, cứ nhìn bảng chỉ dẫn rồi đi tiếp cùng nhau là được.
Mạnh Thất Nguyệt tò mò nói: "Cố Giác cũng học ở trường này mà? Tương Tương, hôm nay sao không thấy anh ta đến đón cậu? Hai người cãi nhau à?"
Sở Tương cười đáp: "Chỉ là nhập học thôi mà, tớ cần gì anh ta đón? Với lại dạo này anh ta đang học cách tự nuôi sống bản thân, bận lắm."
Mạnh Thất Nguyệt thở dài: "Tương Tương, cậu đừng giấu tớ nữa. Tớ nghe nói Cố Giác chơi bời lắm, không lâu trước còn vì chuyện gái gú mà bị đưa vào đồn cảnh sát. Vốn dĩ anh ta chẳng xem cậu ra gì, cậu còn che giấu thay anh ta làm gì?"
Cô ấy lại tiếp lời: "Tớ không có ý nói cậu thua kém mấy cô gái ngoài kia đâu, chỉ là con trai mà, cho dù ở nhà có một cô tiên nữ thì vẫn thấy yêu tinh ngoài kia thú vị hơn. Trai tốt không phải là không có, nhưng ít lắm. Tương Tương à, đứng trên cương vị bạn bè, tớ phải nói rằng mắt nhìn người của cậu thật
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-vao-truyen-nguoc-cu-roi-bi-boss-phan-dien-bam-dinh-khong-ngung/2798900/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.