Dưới sự dẫn dắt của Lăng Lạc Trần, mọi người nhanh chóng di chuyển theo hướng tây. Lúc này trời đã không còn sớm, ban đêm yêu thú thường xuyên lui tới, nếu không phải lúc sáng đã tìm được chỗ đặt chân cho mọi người, chỉ sợ là tối nay sẽ không dễ chịu.
Lăng Lạc Trần đi tới bên cạnh Mộ Chỉ Ly, hai đạo thân ảnh màu trắng hài hòa giống như được ông trời tác hợp, gương mặt xuất trần mang theo một tia ôn nhu: “Chỉ Ly, không nghĩ tới ngươi cũng có hiểu biết về địa hình rừng rậm.’’
Cảm giác sóng vai cùng đi với nàng quả là tốt đẹp, nếu luôn luôn có thể như thế này thì thật tốt, trong lòng Lăng Lạc Trần đầy khổ sở, chỉ tiếc ở bên cạnh Chỉ Ly, đã có một thân ảnh màu đỏ khác, hắn ta cũng ưu tú lại thật lòng đối đãi với Chỉ Ly, mình cũng chỉ có thể đứng xa xa mà nhìn nàng.
Nghe vậy, khóe môi Mộ Chỉ Ly khẽ cong: “Ta cũng không biết nhiều, trước kia ở chiến trường Thiên Huyền có lúc thường xuyên phải ở trong rừng rậm, chung quy cũng có chút kinh nghiệm, không nghĩ tới hôm nay lại có tác dụng. ”
“Rốt cuộc, ta cũng không bằng ngươi.’’ Lăng Lạc Trần sâu kín thở dài: “Thừa nhận đây là khuyết điểm tu luyện của đệ tử môn phái, hàng năm đều ở trong môn phái tu luyện, đối với địa hình bên ngoài và một số việc cũng không hiểu rõ, cũng may chuyến này có ngươi hướng dẫn, nếu không ở trong rừng rậm này chúng ta giống như một đám ruồi không đầu.’’
Mặc dù có chút
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/y-thu-che-thien/2111805/quyen-3-chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.