Vệ Uyên nhìn người đã bị mình dẫm dưới chân. Người đó sắc mặt trắng bệch nằm trong vũng máu, mọi sắc màu lộng lẫy trên người đều bị nhuộm thành màu đỏ, mắt khép hờ, vẻ mặt lại vô cùng bình tĩnh.
Bụi bặm trong khe hở này dường như vì máu ướt mà lắng xuống, hóa thành bùn lầy.
Ngọn lửa trong lòng bàn tay Vệ Uyên lúc sáng lúc mờ, mập mờ chiếu rọi nơi này. Trong ánh sáng chập chờn, những ký ức tám mươi năm trước và hiện tại như không ngừng luân chuyển.
Vẫn là máu me đầy đất, vẫn là bóng tối không thấy điểm cuối. Cánh cổng thành bị đóng kín, một trận lửa lớn thiêu rụi xác những người bệnh trên phố, còn cả những người vẫn còn sống hơi thở thoi thóp. Hắn trốn trong một cái giếng cổ ngập đến thắt lưng, nhìn bầu trời bị ánh lửa nhuộm đỏ, gào lên “cứu mạng” cho đến khi trời sáng.
Mùi cháy khét, khói đen cuồn cuộn bay lên, rồi cuối cùng sư phụ hắn xuất hiện nơi miệng giếng.
Túi Càn Khôn bên hông Vệ Uyên lắc nhẹ, bên trong là tro tàn cuồn cuộn.
Chúng đến từ những căn nhà cháy đen và phố xá hoang tàn mà hắn thấy khi leo lên khỏi giếng, hắn chẳng biết trộn lẫn trong đống tro tàn có cha mẹ huynh đệ tỷ muội hay không.
Hắn rốt cuộc vì sao bước lên con đường này, vì sao từng bước đi đến hôm nay?
Vệ Uyên cúi xuống, lẳng lặng nhìn Ôn Từ, lưỡi dao của hắn không nhằm vào cổ người này, mà là hướng đến nơi bắt đầu mọi thù hận trong lòng hắn.
Đúng lúc đó lại đột
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yem-su-le-thanh-nhien/2999661/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.