Nhưng lúc này càng có nhiều người chờ đợi màn biểu diễn đặc sắc, bọn họ muốn nhìn xem Âu Dương và Vạn Tiên Sơn cuối cùng sẽ kết thúc đại phong vân này như thế nào.
- Âu Dương muốn sống, cơ hội duy nhất chính là tìm được Bạch Hủ Minh, cũng chỉ có Bạch Hủ Minh mới có thể bảo vệ được hắn.
Dưới đáy biển Mê Hồn Hải, Âu Dương đang đứng trước một khối bia đá cực lớn, lau vết bùn trên mặt tấm bia để xem văn tự.
- Phong Bạo Thành.
Toàn bộ tấm bia đá, Âu Dương vắt hết óc cũng chỉ có thể đọc được ba chữ này, các cổ văn khác đều vô cùng cổ quái, căn bản không phải văn tự Chân Linh Giới lúc này sử dụng.
Vòng qua tấm bia, Âu Dương chậm rãi bơi về phía tòa thành thị giống như một tòa thành.
Lúc này đại môn Phong Bạo Thành đã đóng chặt, nhìn từ bên ngoài ngoại trừ có thể nhìn ra toàn bộ kiến trúc thành thị, nhưng căn bản không thể thấy bên trong rốt cuộc có cái gì.
- Phong Bạo Thành này rốt cuộc thuộc về ai?
Âu Dương để tay lên ngực tự vấn, một tòa thành thị như vậy, cho dù ở viễn cổ cũng tuyệt đối độc nhất vô nhị, rốt cuộc là ai có thể có tư cách sở hữu thành thị như vậy?
- Lẽ nào này thành thị này có liên quan đến cường giả viễn cổ kia?
Âu Dương hồi tưởng lại cảnh tượng đã thấy khi trở về viễn cổ. Những người hắn nhìn thấy trên biển lúc đó kỳ thực không phải là Đại Đế mà lúc đầu Âu Dương phán
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-cung/731839/chuong-346.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.