- Tiền bối, làm sao vậy?
Cô gái nhìn Âu Dương, chỉ vào linh hồn xiềng xích trước mặt mình, một loại hồn cảm không cần khống chế lộ ra ở đầu chân mày cô gái.
Mười một người được mở trói khó hiểu nhìn Âu Dương, theo họ thấy có lẽ hắn bị khuôn mặt của cô gái làm giật mình.
Từ Uy bỗng mở miệng:
- Sao vậy? Tại sao không mở linh hồn xiềng xích cho Thi Thi?
Nhưng giọng điệu của gã thay đổi, từ thư sinh bình hòa biến thành cảm giác oán giận.
Mã Phong cũng lên tiếng:
- Đúng vậy! Mau mở linh hồn xiềng xích cho Thi Thi đi!
Không chỉ mình Mã Phong, mấy người khác cũng lên tiếng, nhưng giọng diệu giống như Từ Uy, biến không thân mật.
Âu Dương liếc mắt mười một người, trên mặt lộ nụ cười khổ. Hắn thông minh một đời nhưng lại hồ đồ trong một phút, đã quên chuyện quan trọng như vậy.
Vươn tay bóp linh hồn xiềng xích trước mặt cô gái, Âu Dương cong lên khóe môi, sau đó linh hồn xiềng xích bị bóp nát trong tay hắn.
- Thế mới được chứ.
Thấy Âu Dương dùng tay bóp linh hồn xiềng xích của Thi Thi trong miệng họ, thái độ đám người mới tốt hơn chút.
- Các vị, xin các vị hãy nhanh chóng rời khỏi Hồn Giới này đi.
Mặc dù Âu Dương nói chuyện với người khác nhưng ánh mắt nhìn chằm chằm Thi Thi đứng cuối đoàn, hắn gần như hiểu ra mọi chuyện nhưng không thể vạch rõ được.
Mã Phong bỗng nói:
- Rời đi? Hừ! Những tên Hồn Giả đáng ghét ở
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-cung/732039/chuong-476.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.