Tiễn Tô Tiểu Triết rời doanh trại, Lâm Việt tìm đến Đồ Thế Kiệt:
“Đồ đại nhân, có chuyện này ta muốn hỏi.”
Đồ Thế Kiệt thở dài, khoác vai Lâm Việt:
“Huynh đệ à, bao giờ cậu mới thôi khách sáo với ta như vậy?”
Lâm Việt cười:
“Ta muốn mua ít đồ da, trong trấn gần đây có chỗ nào bán không?”
Đồ Thế Kiệt hỏi:
“Đồ da? Cậu lạnh à?”
Lâm Việt đáp:
“Mua cho phu nhân của ta.”
Đồ Thế Kiệt tặc lưỡi một tiếng, định nói gì đó nhưng thấy nét mặt Lâm Việt, dù vẫn là cười cười, nhưng ánh mắt rõ ràng mang ý: ngươi thử nói một câu nữa xem? Đồ Thế Kiệt nói: Lâm Việt nói: Đồ Thế Kiệt nhún vai: Lâm Việt hỏi: Đồ Thế Kiệt đáp: Hai người chuẩn bị xong, dắt ngựa ra khỏi doanh trại. Lúc này, Thôi Đạm Nhân hổn hển chạy tới: Hai người kéo cương dừng lại, Lâm Việt hỏi: Thôi Đạm Nhân thở không ra hơi: Đồ Thế Kiệt cười: Thôi Đạm
“Thật ra cũng không cần mua đâu, nếu bọn ta thiếu da lông thì cứ ra ngoài thành đi săn. Săn về rồi giao cho quân đội, tự nhiên có người lo xử lý, thuộc da, cắt may.”
“Sang năm lại làm vậy, bây giờ ta cần gấp.”
“Thôi được rồi, cậu đã nói thế thì ta đi cùng cậu đến trấn một chuyến.”
“Đồ đại nhân rảnh rỗi sao?”
“Hôm nay không đến phiên ta trực, nói một tiếng là được.”
“Lâm đại nhân, Đồ đại nhân, xin chờ một chút!”
“Thôi đại phu?”
“Lâm đại nhân, Đồ đại nhân, hai vị định vào trấn mua đồ sao?”
“Ôi chao, Thôi đại phu, tin tức của ông linh thật đấy.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-dai-minh-tinh-bach-hong-quan-nhat/2776520/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.