Kate đi thơ thẩn đến góc vườn. Đắm mình trong nỗi tiếc nuối và một khao khát vô vọng, cô dõi theo những bọt nước lóng lánh dưới ánh trăng tràn trên cát và rồi dạt ra xa bờ.
Cô quá mải mê chìm đắm trong dòng suy nghĩ đến nỗi không nhận ra tiếng những chân thật nhẹ bước trên thảm cỏ đằng sau cho đến khi một bóng người đổ dài ngang tầm nhìn của cô. Cô đứng lặng người, sợ rằng nếu quay nhìn lại, cô sẽ vỡ lẽ ra đó chỉ là vị khách đang dạo biển vào đêm muộn. Khoảng khắc sau đó, nỗi sợ hãi của cô nổ tung thành làn sóng hân hoan khi thấy Mitchell hai tay chống nạnh và bước gần cô đến mức vải áo sơ mi của anh chạm vào lưng và hai cánh tay cô. Mất một lúc, những gì Kate nghe được chỉ là tiếng đập thình thịch của tim và tiếng lá cây xào xạc phía trên đầu. Và rồi anh nghiêm nghị nói, "Anh có một người anh trai tên là William."
Cách anh sử dụng thì quá khứ đã cho Kate biết anh trai anh đã chết, và cô cúi đầu xuống ngượng ngùng hối tiếc vì đã buộc anh phải kể về điều đó.
Như thể muốn trấn an cô, anh lên tiếng. "Bọn anh hiếm khi gặp nhau. Hai người là anh em cùng cha nhưng khác mẹ. Anh lớn lên ở Châu Âu còn Bill lớn lên ở Mỹ cùng với gia đình cha anh."
"Em rất tiếc vì đã hỏi." Kate thì thầm. "nhưng cám ơn đã kể cho em nghe."
Anh nhẹ nhàng chà xát cánh tay cô, và khi anh tiếp tục, anh ngập ngừng từng lời như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-em-cho-den-hoi-tho-cuoi-cung-every-breath-you-take/398063/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.