Mẹ Chu lo rầu muốn chết, ra ngoài đường không dám nhắc chuyện con trai vẫn còn sống chung với mình, mất mặt quá! Đàn ông hơn ba mươi tuổi rồi, chẳng lẽ không có cuộc sống về đêm sao?
Bà bóng gió nói: "Nhà ai đó, thằng con mới ngoài hai mươi đã dọn ra ở với bạn gái, chẳng khiến mẹ nó phải bận tâm gì cả."
Vừa nói, bà vừa làm việc nhà, thỉnh thoảng liếc sang nhìn con trai đang thái khoai tây trong bếp. Nhìn cái cách nó thái mà bà phát bực, không chịu nổi nữa, liền giật lấy con dao từ tay nó.
Bà dùng tay trái giữ chặt lát khoai, tay phải cầm dao hạ xuống thẳng tắp, động tác lưu loát như nước chảy mây trôi, dứt khoát một mạch. Xong xuôi, bà bỏ khoai tây sợi vào thau nước ngâm rồi chẳng nói chẳng rằng đi ra.
Chu Cảnh Minh nhìn đống khoai được thái mỏng, nhỏ, đều tăm tắp, thật lòng khen: "Mẹ ơi, mẹ cắt đẹp quá!"
Mẹ anh hếch cằm, dõng dạc đáp: "Vì mẹ là mẹ con!"
Nói xong tự nhiên thấy có khí thế vô cùng. Thấy chưa? Dù ở ngoài kia con giỏi giang, oai phong cỡ nào, về đến nhà vẫn chỉ là một con gấu vụng về, vẫn phải chịu lép vế trước mẹ! Không có mẹ thì đến ăn cơm cũng không xong!
Lúc này, bà nhìn lên TV thấy tin tức quốc tế, một ông tổng thống nước ngoài cao to vạm vỡ, nhưng dù có giỏi cỡ nào thì chẳng phải cũng từ bụng mẹ chui ra, bú sữa mẹ mà lớn lên đấy sao?
Đột nhiên, bà cảm thấy bản thân vĩ đại quá! Tự nhiên thấy mình
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-nhau-dong-vat-deu-cam-thay-sau/1871106/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.