“Mẹ ơi!” Tiểu Bảo thấy mẹ cùng chú Tạ đi tới, liền vui mừng nhảy phắt khỏi ghế, lao vào lòng mẹ, “Mẹ ngồi đi! Con lấy thịt nướng cho mẹ!”
Thằng bé vừa nói vừa bắt chước người lớn kéo mẹ ngồi xuống ghế bên cạnh, rồi cầm xiên thịt cừu trong dĩa nhét vào tay mẹ, mặt mày hớn hở: “Ba sói xám nướng đó! Ngon lắm! Mẹ mau ăn thử đi!”
Triệu Tiểu Nhu cầm xiên thịt trong tay, đưa mắt nhìn Trần Phong ngồi đối diện với vẻ mặt thích thú, nghiêm mặt cúi xuống, áp sát tai con thì thầm: “Không phải ba sói xám, là ba.”
Dương Thanh Viễn và lão Tạ thì tỏ vẻ như không liên quan gì, chỉ cắm đầu ăn thịt uống bia, nhưng cô vẫn cảm thấy bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở, ăn một xiên thịt mà cứ như ngồi trên đống kim. Khó khăn lắm mới lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, liền chạm phải một ánh mắt lạnh lùng, và ngay khi ánh mắt ấy đụng phải ánh mắt cô, nó liền tránh đi.
“Để em giúp anh.” Cô ngồi tại chỗ luống cuống một lúc, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm đứng lên, đi đến bên người đàn ông sau bếp nướng.
“Anh nghỉ chút đi, nếu không ăn thịt cừu thì em nướng ít khoai tây cho anh.” Cô bước đến bên cạnh anh, thấy trên vỉ còn có nấm, bắp và cải thảo non, liền ngẩng lên mỉm cười, dưới ánh đèn trắng, đôi mắt hạnh lấp lánh như nước, răng khểnh sáng như trăng non, “Ồ, rau nhiều thật đấy.”
Người đàn ông chỉ nhìn cô một cái rồi vội quay đầu đi, tránh bàn tay đang định cầm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-xa-hai-ngan-cay-so/2992640/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.