Từ giữa trưa, những sinh viên kiêm kẻ nghiện rượu đã lang thang qua hết quán này đến quán khác. Đến chập tối, họ lảo đảo bước ra đường với men say chếnh choáng. Mỗi khi cánh cửa quán cà phê mở ra, tiếng chuông nhỏ lại vang lên. Ánh đèn trên đường phố lấp lánh trong đêm.
Mình có thích những nơi đông đúc như thế này không nhỉ?
Có thể là có. Dù không nói lời nào với Edward suốt quãng đường đi, sự ồn ào của phố xá khiến điều đó không trở nên gượng gạo.
Bản năng của con người khiến họ không thể ngó lơ Edward. Bất cứ ai đi ngang qua cũng đều ngoái nhìn cậu ấy. Những nhóm đang trò chuyện bỗng trở nên im lặng, quên cả phép lịch sự mà chỉ biết nhìn chăm chú vào Edward.
Trên đường chúng tôi đi, những nhân chứng cứ thế xuất hiện.
“Cậu ta là ai vậy?”
“Là điện hạ Edward.”
Những tiếng thì thầm rộ lên.
Đa phần những người có mặt trên phố lúc này là học sinh Học viện. Họ đã nhìn thấy Edward trong buổi lễ nhập học và chắc chắn không thể quên gương mặt ấy.
Không chỉ là một vẻ ngoài khó quên, mà danh phận của cậu ấy cũng đầy sức hút.
Mình đã mong chờ có ai đó bị cuốn theo Edward, giống như cách nhóm của Pavel từng bám theo Geoffrey trước đây.
Nhưng chẳng ai di chuyển cả. Trớ trêu thay, những học sinh xuất hiện trên phố vào giờ này đều là những người lịch sự, có phẩm cách tốt và tôn trọng tự do của người khác.
Mình thì lại nghĩ rằng, một hoàng tử có khả năng trở thành vua chẳng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/0-and-1/3015122/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.