'RÕ RÀNG LÀ NGÂM EM ẤY!'
Dịch: Nguyễn Hạ Lan
***
Nhiệt độ của điều hòa để rất thấp, nhưng cửa sổ mở nên hầu như không cảm nhận được sự mát mẻ.
Kiều Mộ châm xong cho Ngân Kiều thì mình mẩy đã mướt mồ hôi, quần áo dấp dính dán vào lưng, thật khó chịu.
Ngân Kiều nằm nhoài trên sô pha, hai tay chống nửa người, xem TV. Bầu không khí yên lặng lạ lùng.
Giả bộ xem giờ, Kiều Mộ nhìn kĩ một lượt, rồi thu lại tầm mắt tiếp tục để ý những thay đổi của kim châm trên cơ thể Ngân Kiều. Căn hộ này hẳn là đã lâu không có người ở, dù mở cửa sổ và bật điều hòa, song mùi mốc và mùi bụi khô nhàn nhạt trong không khí vẫn chẳng chịu tan đi.
Sàn gỗ có vẻ cũng chưa kịp lau chùi, phòng khách bên này lộn xộn những dấu chân, hành lang bên kia vẫn phủ một lớp bụi, chứng tỏ không có ai đi qua.
Nói cách khác, Tiêu Trì chưa về nhà, trừ phi họ có thể chịu được cái nóng, không bật điều hòa, và 'làm việc' một đêm trên sô pha.
5 phút trôi qua, Ngân Kiều cho nhỏ tiếng TV, ngoảnh đầu tán gẫu với Kiều Mộ: "Bác sĩ Kiều, quan hệ của chị với anh Mạnh tốt lắm à? Tôi hay nghe anh ấy nhắc đến chị."
"Chúng tôi là sư huynh, sư muội." Kiều Mộ hờ hững đáp.
"Hèn gì." Ngân Kiều như vỡ lẽ, lại nói: "Anh ấy rất thích chị thì phải. Album ảnh thời Đại học gần như toàn ảnh chụp chị, luận văn tốt nghiệp nghiên cứu sinh cũng viết về chị."
Kiều Mộ nhếch mày:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/9527/2333331/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.