Trong phòng ngủ, một cảnh tượng ánh sáng mùa xuân xinh đẹp vô ngần, áo Tôn Văn Văn mới cởi ra được một nửa, Cường Tử giơ tay ngăn lại động tác của nàng, hắn rất ngang ngạnh túm cánh tay Tôn Văn Văn ép vào sau lưng, áo của nàng cứ như thế che chắn đôi gò bồng đào hồng hào như đóa hoa rực rỡ.
Tôn Văn Văn ngồi ở trên người Cường Tử, bởi vì bị che mờ con mắt mất đi thị giác lại tăng thêm cảm giác. Nàng cảm thấy được rõ ràng Cường Tử nhẹ nhàng cởi bỏ dây cột áo ngực nhỏ nhắn ở trên cổ của nàng, áo ngực màu trắng lập tức rơi xuống. Sau khi mất đi trói buộc hai tòa non mềm run run bật ra, trên ngọn núi tuyết trắng phau phau hai điểm đỏ ửng rung động lòng người.
Cường Tử hé miệng dùng hàm răng nhẹ nhàng ngậm một nụ hoa đỏ bừng trong đó, dùng đầu lưỡi đùa bỡn từng chút một. Theo động tác mềm mại của hắn nụ hoa bắt đầu dần dần dựng đứng lên, thân thể Tôn Văn Văn run rẩy một hồi sau đó từ trong cổ họng nàng rên khẽ tiếng ư ử làm cho người ta mất hồn.
Cường Tử ngẩng đầu, cởi bỏ áo của Tôn Văn Văn hôn đôi môi của nàng, gò má, sau đó hôn xuống cần cổ từng tấc xuống dưới. Trên cổ Tôn Văn VĂn để lại dấu vết nước bột lốm đốm, nhất là trên hai nhũ hoa mềm mại nhưng không mất đi đàn hồi, trắng nõn và phơn phớt hồng còn thêm nước bọt bôi lên chợt lóe lên, một bức phong cảnh tuyệt đẹp này khiến cho mạch
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ac-ba/856799/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.