Đường Nguyệt đứng dậy rót một ly nước, khi cô quay lại, đã thấy Hướng Cẩn khẽ cau mày.
"Chẳng phải lúc trước đã duyệt rồi sao?" Hướng Cẩn nói chuyện với người ở bên kia đầu dây.
Cô tò mò quan sát vẻ mặt của anh, khác với sự dịu dàng khi mỉm cười, lúc không cười, anh mang một vẻ sắc lạnh, thu lại hết mọi góc cạnh nhưng vẫn toát lên khí chất xa cách. Ví dụ như bây giờ, anh đang bàn chuyện công việc, gương mặt nghiêng lạnh lùng kia có phần xa cách, làm cô thấy ngỡ ngàng.
"Tại sao lại đòi sửa nữa, mà hạn chót còn là trưa mai?"
Đường Nguyệt đang uống nước, cô sơ ý nên bị sặc, bèn vội quay đầu đi, ho khan liên tục đến nỗi hai mắt cũng rơm rớm. Hướng Cẩn quay phắt lại với ánh mắt lo lắng, anh ngồi thẳng tắp rồi vươn tay nhẹ nhàng vỗ lưng giúp cô đỡ sặc.
Hành động giữa hai người rất tự nhiên, thân mật.
Hình như người ở đầu dây bên kia còn đang nói gì đó, nhìn Hướng Cẩn không vui cho lắm, anh đáp vài tiếng rồi cúp máy.
Thấy Đường Nguyệt đã thở bình thường, lòng anh thả lỏng nhưng khi nhớ đến những gì nghe qua điện thoại, anh hơi ngập ngừng: "Nguyệt Nguyệt, bên phía khách hàng vừa gửi vài ý tưởng chỉnh sửa, anh phải về văn phòng ngay."
Rõ ràng anh đã nói là sẽ đi ăn lẩu cùng cô, nhưng bây giờ cảm giác áy náy trỗi dậy trong lòng Hướng Cẩn.
Lúc Hướng Cẩn gọi điện thoại, Đường Nguyệt đã có linh cảm như thế.
Lẩu thì bao giờ ăn chẳng được.
Cô gật đầu hiểu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-ay-chet-truoc-khi-chia-tay/2851767/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.