Thời gian thấm thoát trôi qua, hai người từng mặn nồng say đắm nay đã rơi vào kết cục sinh ly tử biệt.
Sau khi tiễn Hướng Cẩn đoạn đường cuối cùng ở nhà tang lễ, cuộc sống của Đường Nguyệt như trở về với quỹ đạo ban đầu, nhưng chỉ có một mình cô biết mọi việc không phải thế.
Ngày nào thức giấc, cô cũng cảm thấy thân thể nặng trịch, chỉ biết làm việc một cách máy móc, ăn cơm ngủ nghỉ đều tăm tắp như một cái máy, mà lòng cô trống rỗng hệt như một kẻ không có trái tim.
Mãi đến một tích tắc nào đó, bỗng dưng cô nhớ ra sự thật là Hướng Cẩn đã mất, trái tim cô trở về với thân thể ngay vào giây phút ấy, cứ chìm dần xuống đáy vực rồi biến mất vào sáng hôm sau lúc cô tỉnh giấc.
Mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như thế.
Người đã mất chẳng xuất hiện ở thế giới này nữa nhưng người và vật liên quan đến anh vẫn còn đó. Sau khi tạm biệt ở nhà tang lễ, Lý Tử Ngang chủ động hẹn gặp Đường Nguyệt, nói là Hướng Cẩn có để lại vài món đồ ở chỗ anh ấy, anh ấy muốn đưa cho cô.
Cô nên nhận chúng chứ nhỉ?
"Không được, anh giữ lại đi." Đường Nguyệt từ chối, cô từ chối quá nhanh và cũng ngạc nhiên với chính bản thân mình.
Nhưng Lý Tử Ngang vẫn kiên quyết: "Tôi cảm thấy đưa chúng cho cô thì ổn hơn."
Sau một khoảng lặng kéo dài, cuối cùng Đường Nguyệt vẫn đồng ý, cô hẹn gặp anh ấy ở cổng công viên trung tâm.
Đường Nguyệt đến nơi đúng giờ, nhưng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-ay-chet-truoc-khi-chia-tay/2851768/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.