Lần này, Hề Chính cũng thay đổi cách ăn mặc. Khi hắn đến đây, vẫn mặc bộ đồ công sở kiểu thương nhân, còn lần này thì đổi sang áo khoác màu xám, bên trong là chiếc áo len cổ cao màu đen. Tóc cũng để xõa tự nhiên, cả người trông thanh tú hơn nhiều, đồng thời có vẻ trẻ trung hơn hẳn.
Ngược lại, Chu Đĩnh lần này lại vuốt tóc ngược lên, trông chững chạc hơn hẳn.
Giản Văn Khê vẫn giữ phong cách quen thuộc: đơn giản, lạnh nhạt. Người ăn mặc thoải mái nhất là Giản Văn Minh. Cậu khoác một chiếc áo lông vũ màu đen, vừa ngồi xuống đã cởi áo khoác ra, để lộ chiếc áo len màu hồng phấn bên trong.
Cũng chỉ có làn da trắng nõn và ngũ quan tinh xảo như cậu mới có thể mặc màu hồng nhạt đẹp đến vậy.
Cậu chọn trang phục như vậy là có lý do. Vì Hề Chính và Chu Đĩnh đều có mặt, cậu cảm thấy nếu mình mặc giống anh trai sẽ tạo ra cảm giác kỳ cục và gượng gạo.
Vì thế, cậu chọn bộ đồ có màu sắc nổi bật nhất trong hành lý.
Hề Chính khen:
"Đẹp lắm."
Chuyện này chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao.
"Nhìn gương mặt và dáng người của tôi đi. Làm gì có chuyện mặc xấu." Giản Văn Minh nói.
Nếu chỉ xét về khí chất, cậu có thể bắt chước tám phần giống anh trai, nhưng sự tương đồng ấy chủ yếu nhờ vào dung mạo. Thực tế, khí chất của cậu kém xa anh trai. Tuy nhiên, cậu cũng có ưu điểm riêng, và ưu điểm đó cậu chỉ phát hiện ra sau những khúc mắc với
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-em-song-sinh-hoan-doi-cuoc-song/2995710/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.