Anh có đôi môi đỏ và hàm răng trắng, lúc không cười đã rất đẹp, khi cười lên lại càng quyến rũ hơn với đuôi mắt chân mày long lanh, khóe môi xuất hiện rãnh cười nhẹ nhưng mê hồn.
Lần đầu tiên Hứa Chức Hạ thấy anh cười.
Đó là một nụ cười thật lòng chứ không phải là kiểu chế giễu, mỉa mai hay không chạm đến đáy mắt như mọi khi.
Anh chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen tuyền, hai cánh tay rắn chắc lộ ra trong gió.
Mái hiên không quá rộng, mưa lớn, nước mưa từ mái nhỏ xuống tí tách như chuỗi ngọc, đôi khi bắn cả vào người anh, làm ướt mấy sợi tóc mai rủ xuống.
Anh không mấy bận tâm, chỉ hơi cúi người, cánh tay lười biếng chống hờ lên đầu gối.
Hứa Chức Hạ hơi khó khăn đưa hai bàn tay từ dưới chiếc áo khoác ra, các ngón tay chụm lại che lên trán anh.
Kỷ Hoài Chu khựng lại một chút rồi nghiêng đầu đi.
Cô bé duỗi thẳng cánh tay, cố hết sức dùng bàn tay để che mưa cho anh.
Phía trước, những ngôi nhà dân không liền kề nhau mà tạo thành một khoảng “Giếng trời” nhỏ giữa những viên gạch và ngói, có thể nhìn thấy bến sông ở xa xa.
Dưới ánh trăng mưa bụi mờ mịt, bên bờ nước biếc trong veo, những chùm hoa hải đường rủ dây được nuôi dưỡng thật kiều diễm. Cánh hoa trắng hồng, rơi từng đợt như tuyết Xuân nhẹ nhàng xuống hai chiếc thuyền đang neo đậu trên sông.
Khung cảnh thật thanh nhàn, mơ hồ cứ như một bức tranh trong mơ, mọi ưu sầu của thế gian đều
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-nhin-dinh-menh-tra-noan-bat-tu/2952228/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.