Cách nhau gần như vậy khiến Đào Sơ không dám thở mạnh.
Mặt mày người con gái ửng đỏ vội vàng né tránh ánh mắt của anh, trong lúc hoảng sợ liên tục lùi về phía sau, đến khi lưng chạm vào tay vịn của ghế sofa sau lưng thì bấy giờ cô mới miễn cưỡng ổn định lại tư thế của mình.
Thẩm Ngọc Trí nhìn dáng vẻ bối rối của cô, vào lúc Đào Sơ không dám nhìn thẳng vào anh thì sâu trong đôi mắt của anh phản ánh rõ sự mất mát.
Nếu như lúc nãy anh không do dự.
Nếu như trái tim trong lồ ng ngực của anh không đập nhanh đến vậy.
Thì anh đã … hôn cô rồi.
Dù đã sáu nghìn năm trôi qua nhưng phần tình cảm được anh giấu trong trái tim ấy vẫn nóng bỏng và nồng nàn như thuở nào.
Vì chưa thể khống chế được trái tim mình nên anh phải dè dặt hơn nữa.
Muốn ôm lấy cô, nhưng lại sợ chạm vào cô.
Quả là mâu thuẫn biết bao, thật biết cách hành hạ trái tim mình mà.
Nhưng anh sẽ vui vẻ tận hưởng nó, dù qua bao lâu đi chăng nữa.
Đôi môi Thẩm Ngọc Trí hơi mím lại, anh cụp mắt xuống che giấu đi mọi suy nghĩ của mình.
“À ừm…Tôi tôi tôi đi ngủ nhé!” Đào Sơ bật dậy ậm ờ nói, lúc nói chuyện còn đứng nghiêm chỉnh như một học sinh tiểu học.
“Sơ Sơ.”
Thẩm Ngọc Trí thấy Đào Sơ đang muốn xoay người bỏ chạy thì gọi cô một tiếng.
Cơ thể người con gái cũng thật thà đứng yên tại chỗ.
“Sao vậy?” Cô do dự một lúc, cuối cùng vẫn quay lại nhìn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-rong-cua-em-son-chi-tu/2773061/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.