Từ ma ma cắn môi.
Hồi lâu sau, mới thốt ra:
“Là… N ộ i th ị ph ủ gửi lệnh xuống. Không qua tay Trung cung, không thông qua hoàng hậu.” Ta liếc nhìn Lộ Dẫn, ánh mắt hắn vẫn lạnh lẽo như cũ, nhưng đã có tia nghi hoặc. “Ngoài ma ma ra, còn ai từng hầu trong điện này?” Từ ma ma chần chừ, cuối cùng nói: “Còn… còn một người. Tên là Ti ể u Th ượ c . Là tiểu cung nữ theo hầu Chiêu nghi từ trước khi vào cung.” “Giờ ở đâu?” “… Biến mất sau đêm người mất thai.” Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y trong tay áo. Ba năm trước, một cung nữ biến mất, không ai điều tra. Một phi tử mất con, không ai truy cứu. Một y lệnh sai lệch, không ai tra hỏi. Còn bây giờ — chỉ là xé t ừ ng l ớ p m ạ ng nh ệ n c ũ , đã thấy bụi m.á.u vương đầy. Chúng ta vào phòng bên, nơi từng là chỗ nghỉ của Trầm chiêu nghi. Trong rương tủ cũ, có một hòm thuốc đã khóa. Lộ Dẫn mở khóa, để ta kiểm tra bên trong. Một bản chép tay đơn thuốc nằm giữa các cuộn giấy. Ta mở ra — từng vị quen thuộc, từng nét chữ rõ ràng. Chỉ có điều… cuối đơn, có thêm một dòng mực nhòe: “Đơn này không dùng. Người có thai rồi.” Ngay bên dưới, một nét gạch chéo mạnh, bút mực đậm đến rách giấy. Ta khựng lại. Lộ Dẫn nghiêng người nhìn sang, thấp giọng: “Ngươi thấy gì?” Ta chậm rãi đáp: “Có ai đó… từng muốn cứu đứa bé này.” “Nhưng rồi… có kẻ khác, quyết xóa sạch cả ý
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-trang-treo-ngoai-cua-so/2777285/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.