Tối hôm ấy, ta nhận được một mảnh giấy giấu trong sách thuốc — không đề tên, không dấu lạ, chỉ ghi một dòng:
“Ngươi tra lầm hướng rồi.”
Chữ viết xiêu vẹo, như vội, nhưng không giả.
Ta ngồi dưới đèn, đọc đi đọc lại, câu chữ không dài, nhưng như ngón tay lạnh chạm vào gáy.
“Lầm hướng”… nghĩa là sao?
Ta điều tra dược thất, tra Trầm Chiêu Nghi, lần theo Tiểu Thược, bóc tách từng lớp trong hồ sơ y án cũ. Tất cả đều dẫn về một người — Ng ụ y T ể . Nhưng nếu “lầm hướng”, thì kẻ kia… đang đứng ở đâu? Lộ Dẫn đến ngay trong đêm. Ta đưa hắn xem mảnh giấy. Hắn xem xong, trầm mặc. “Giấy này… không phải từ trong cung,” hắn nói. “Là loại giấy lụa dùng trong thư viện của phủ Tả tướng.” Tay ta siết chặt. “Tả tướng… là người từng đề bạt Nghiêm Bắc Lục năm đầu tiên vào triều.” Lộ Dẫn gật đầu, ánh mắt sắc lạnh: “Nếu lần này không phải Ngụy Tể ra tay… thì có thể là một ng ườ i cùng phe, nh ư ng âm th ầ m mu ố n đẩ y T ể t ướ ng ngã tr ướ c khi th ế l ự c đủ m ạ nh. ” Ta cảm thấy lạnh gáy. Không vì mưu tính ngoài kia, mà vì có m ộ t ai đ ó trong bóng t ố i, v ẫ n dõi theo t ừ ng b ướ c đ i c ủ a ta — và nh ẫ n n ạ i ch ỉ đ i ể m. Hắn không muốn ta sai đường. Nhưng cũng không muốn chính mình lộ mặt. Sáng hôm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-trang-treo-ngoai-cua-so/2777288/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.